Chương 27

Cho dù tộc Tinh Linh có cưng chiều hai đứa trẻ đến mức nào thì riêng điểm này, mọi người cũng sẽ không cho phép cậu bé làm bậy.

Nhưng, cũng không phải là hoàn toàn hết cách.

Iga vỗ về Dixia: "Đừng vội, cứ giao cho tớ, tớ sẽ nghĩ cách để chúng ta luôn được ở bên nhau."

Dixia nhìn cậu với ánh mắt đáng thương: "Thật không?"

Iga đảm bảo: "Yên tâm đi!"

Dixia thấy cậu tự tin như vậy, cũng tạm thời yên tâm.

...

Iga đang đăm chiêu suy nghĩ về chuyện tinh linh giám hộ, nhưng cậu chưa kịp hành động thì Trân đã đi trước một bước, nhắc đến chuyện này.

Ánh nắng buổi chiều khá gay gắt. Iga và Dixia sau khi ngủ trưa dậy cũng không ra ngoài nữa mà trốn trong nhà đọc sách.

Vì mới nhận ra Hoa Ngủ Sao cách đây không lâu, Iga cảm thấy học thêm kiến thức vẫn rất hữu ích. Mấy hôm nay, cậu vô cùng hào hứng với cuốn "Bách khoa toàn thư Ma thực", hễ rảnh là lại lôi sách ra, ngồi tô màu một lúc.

Iga đang vẽ đến loại ma thực họ chuông (Linh Thảo). Trong phân loại này có hai loại ma thực khá đặc biệt, tên là Phong Linh Thảo (Cỏ Chuông Gió) và Linh Linh Thảo (Cỏ Leng Keng).

Phong Linh Thảo là một loại ma thực tấn công hệ Phong, còn Linh Linh Thảo là ma thực bình thường. Linh Linh Thảo không có công dụng gì đặc biệt, nhưng tiếng chuông reo rất êm tai, được tộc Yêu Tinh vô cùng yêu thích.

Điểm đặc biệt của hai loại ma thực này là vẻ ngoài của chúng cực kỳ giống nhau, chỉ có một chút khác biệt nhỏ ở răng cưa và màu sắc của phiến lá. Răng cưa của lá Phong Linh Thảo lớn hơn, màu sắc cũng sẫm và xanh hơn một chút. Vì hình dáng quá giống nhau nên hai loại ma thực này được vẽ chung với nhau trong sách để giới thiệu.

Iga lôi hộp bút màu ra, vừa nhìn sách vẽ vừa so sánh sự khác nhau giữa hai loại ma thực, cẩn thận chọn lựa màu bút.

Trân đi vào, ngồi xuống bên cạnh cậu, nhìn cậu tô màu cho bức tranh.

Iga bị cô nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, bèn chủ động đặt bút vẽ xuống, hỏi: "Cô Trân Trân, sao cô cứ nhìn con hoài vậy? Sao cô không đi chơi với cô Mật Mật?"

Bị một đứa trẻ con hỏi tại sao mình không đi chơi, cảm giác thật kỳ lạ... Trân dở khóc dở cười: "Iga, con đặt bút xuống trước đã, cô có chuyện muốn nói với con."

Vẻ mặt Trân không hẳn là nghiêm trọng, nhưng cũng nghiêm túc hơn ngày thường, trông như có chuyện quan trọng muốn nói.

Iga đặt bút vẽ xuống, hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, ngồi ngay ngắn.

Dixia ngồi ở phía bên kia, tay đang cầm một cây sáo trúc thổi "tí e e" lung tung. Trân nói với cậu bé: "Dixia, con ra ngoài thổi sáo một lát được không? Cô muốn nói chuyện với Iga."

Dixia chớp chớp mắt, cất sáo đi, rồi bò đến bên cạnh Iga ngồi ngoan ngoãn: "Cô Trân Trân, con không thổi sáo nữa, cô nói đi ạ."

Trân thấy cậu bé thì tự dưng có hơi chột dạ, nói một cách không tự nhiên: "Chuyện cô muốn nói với Iga không liên quan đến con, con không nghe cũng được mà."

Dixia lấy làm lạ: "Chuyện của Iga sao lại không liên quan đến con chứ? Cô ơi, rốt cuộc cô muốn nói gì ạ?"

Iga đã có dự cảm, cậu đoán chừng mình biết Trân sắp nói gì rồi.

Trân thấy cậu bé cứ ngồi lì không chịu đi thì cũng không tiện đuổi, đành khẽ thở dài, vào thẳng chuyện chính.

"Iga, con có thích dì Mật Mật không?"

Iga gật đầu: "Có ạ, dì Mật Mật rất kiên nhẫn."

"Vậy... sau khi rời khỏi cấm địa, con có bằng lòng sống cùng dì Mật Mật không?"

Dixia nhìn cậu. Đôi mắt vốn tròn xoe từ từ rũ xuống, hai bên khóe miệng cũng trễ xuống, cậu bé không vui rồi.

Iga quay lại nháy mắt với cậu bé. Dixia sa sầm mặt, trông có vẻ rất tức giận, nhưng vẫn cố nhịn.

Trân thu hết tương tác của hai đứa vào mắt, cứ cảm thấy hình như hai đứa này đã biết chuyện gì đó rồi.

Iga trấn an Dixia xong, liền hỏi Trân: "Cô Trân Trân, sao cô chỉ hỏi con mà không hỏi Dixia ạ?"