Iga giấu đi vẻ kinh ngạc trong mắt, nắm chặt tay Dixia, nghiêm túc theo dõi sự thay đổi của ảo ảnh.
Càng xem, vẻ mặt Iga càng trở nên phức tạp.
Cậu đã hiểu rõ hôm qua xảy ra chuyện gì. Trân và hai tinh linh kia đã lén kiểm tra thiên phú cho cậu và Dixia, và sau khi xác định được kết quả, họ đã lên một số kế hoạch sắp xếp.
Theo diễn biến của nguyên tác, vấn đề thiên phú của Iga sẽ được cô ấy che giấu thuận lợi. Mãi cho đến khi sứ đoàn loài người đến, vấn đề này mới bất ngờ bị phanh phui.
Tâm trạng Iga vô cùng phức tạp, lại xen lẫn chút cảm động: "Cô Trân Trân..."
Dixia ngồi trên cành cây, đôi chân nhỏ mũm mĩm khẽ đung đưa. Cậu bé im lặng nhìn ảo ảnh, không nói một lời, không biết có hiểu hay không.
Ảo ảnh tiếp tục thay đổi. Isigard sau khi biết kết quả thiên phú của Iga, đã đề nghị Trân để Bối Á làm tinh linh giám hộ cho cậu, nhưng Trân đã từ chối.
Iga xem đến đây thì có chút kinh ngạc, bởi vì trong cốt truyện gốc, Bối Á chính là tinh linh giám hộ của cậu. Nhưng tại sao ở đây Trân lại từ chối? Cốt truyện còn chưa bắt đầu mà đã thay đổi rồi sao?
Iga đè nén thắc mắc trong lòng, tiếp tục xem.
Isigard không ép buộc, chỉ bảo Trân sớm quyết định người giám hộ cho Iga, sau đó nhấn mạnh rằng Dixia sẽ theo mình tu hành.
Iga xem đến đây, vội vàng quay đầu nhìn Dixia, cậu cứ ngỡ Dixia sẽ làm ầm lên.
Nào ngờ, Dixia lại ngoan ngoãn ngồi yên, không có bất kỳ... Khoan đã, không đúng.
Biểu hiện của Dixia lúc này không giống ngoan ngoãn, mà càng giống đang thất thần.
Iga chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ của Dixia: "Dixia."
Dixia vẫn đang ngẩn người, không đáp lại Iga, càng khẳng định thêm phỏng đoán của cậu.
Iga nắm vai Dixia lắc mạnh vài cái, lần này Dixia mới hoàn hồn. Cậu bé chậm rãi nhìn Iga, ánh mắt vẫn còn hơi trì trệ và mơ màng: "Iga... sao vậy?"
Iga lo lắng nhìn cậu bé: "Dixia, cậu sao vậy? Vừa nãy tớ gọi mà cậu không thèm để ý đến tớ."
"Tớ..." Dixia mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó nhưng rồi lại im bặt. Cậu bé mở to đôi mắt trong veo, ngơ ngác nhìn Iga, trông đáng thương vô cùng.
Thấy vậy, Iga không khỏi lo lắng, giọng càng dịu dàng hơn: "Dixia?"
Dixia cúi đầu, đưa hai tay nhỏ lên dụi dụi mắt: "Iga, chắc là tớ dùng nhiều ma lực quá nên mệt rồi."
Ra là vậy à... Iga thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vậy chúng ta về nghỉ ngơi đi!"
Dixia nắm tay cậu, lắc đầu quầy quậy: "Tớ chưa muốn về, tớ muốn ngồi đây thêm một lát."
Iga nghĩ một lát, rồi dang tay ôm cậu bé vào lòng, vỗ vỗ lưng: "Vậy cậu dựa vào tớ nghỉ một lát nha~"
Dixia ôm cánh tay mũm mĩm như ngó sen của Iga, ngoan ngoãn gác mặt lên vai cậu, giọng nũng nịu: "Iga, cậu tốt quá đi~~"
Iga véo nhẹ mũi cậu bé: "Là Dixia tốt hơn mới đúng~ Dùng ma pháp giúp tớ, vất vả cho cậu rồi!"
Dixia ngượng ngùng cười một cái, rồi lập tức im lặng.
Iga tưởng cậu bé mệt nên không nói chuyện nữa, để cậu bé yên tĩnh nghỉ ngơi. Một lúc sau, Dixia lại đột nhiên lên tiếng, giọng nhẹ bẫng như thể gió thổi qua là tan biến: "Iga, tại sao chúng ta lại không giống nhau?"
"Hửm?" Iga khó hiểu cúi đầu nhìn cậu bé.
Dixia bấu bấu ngón tay, rầu rĩ nói: "Tại sao thiên phú của chúng ta lại không giống nhau..."
Iga khẽ hỏi: "Dixia, cậu xem hiểu ảo ảnh vừa nãy rồi à?"
"Ừm."
"Cậu không vui sao?"
"... Ừm."
"Tại sao vậy?" Iga hỏi: "Chỉ vì thiên phú của chúng ta không giống nhau thôi sao?"
"Tớ không muốn làm thiên tài." Dixia hiểu những gì xảy ra trong ảo ảnh vừa nãy rõ hơn Iga tưởng: "Tớ muốn Iga làm thiên tài, còn tớ làm kẻ ngốc."
Iga hơi ngượng, lẩm bẩm: "Tớ chỉ là thiên phú bình thường thôi, cũng không phải kẻ ngốc. Nếu không so với tinh linh tự nhiên thì tớ cũng lợi hại lắm đó."
Nhưng mà...
"Dixia, cậu không thích làm thiên tài sao?"
Trong nguyên tác không hề có tình tiết nào cho thấy Dixia phản cảm với thiên phú của mình, câu nói này của Dixia khiến Iga có chút kinh ngạc.