Chương 24

Dixia ngơ ngác nhìn cậu, Iga nói: "Đừng động, để tớ kiểm tra xem trên người cậu có vết thương nào không."

Dixia không hiểu, nhưng rất ngoan ngoãn, đứng yên không nhúc nhích để Iga tùy ý sắp đặt, bảo giơ tay liền giơ tay, bảo nằm xuống liền nằm xuống, vô cùng phối hợp.

Iga kiểm tra Dixia từ trong ra ngoài, ngay cả cánh cũng bắt cậu bé giang ra, xem xét cẩn thận một vòng.

Dixia coi việc kiểm tra này như một trò chơi, ngoan ngoãn để Iga kiểm tra xong, liền bắt Iga ngồi xuống, rồi hưng phấn học theo Iga kiểm tra lại cậu một lượt.

"Iga, giơ tay tay lên!" Dixia hưng phấn chỉ huy. Đúng lúc này, Trân và Mật Mật đẩy cửa bước vào.

Iga nhìn thấy hai người họ, cánh tay vừa giơ lên lập tức hạ xuống.

Trân cười: "Hai con đang chơi trò chơi à?"

Mật Mật mỉm cười: "Xem ra hôm qua chúng ngủ ngon lắm, vừa tỉnh dậy đã có sức sống như vậy."

Iga lén lút liếc cô một cái, cô ta còn dám chủ động nhắc đến!

Mật Mật bắt được ánh mắt của cậu, khẽ nhướng mày: "Iga, con có chuyện muốn nói với ta à?"

Iga nghĩ nghĩ, giả vờ ngây thơ hỏi: "Dì ơi, tại sao hôm qua chúng con lại ngủ lâu thế ạ?"

Dixia nghiêm túc hỏi: "Có phải dì đã làm chuyện xấu lúc chúng con đang ngủ không!" Cậu bé bán tín bán nghi về vụ "kiểm tra" của Iga, bèn tự mình tổng kết lại.

Iga không nhịn được liếc nhìn cậu nhóc, thôi kệ, dù sao chúng cũng là trẻ con, lời nói của trẻ nhỏ không có cấm kỵ, nói gì mà chẳng được!

Mật Mật quả nhiên cũng không để tâm, cười nói: "Dì cố ý để các con đói bụng, cái này có tính là chuyện xấu không?"

Dixia xoa bụng, cơn đói vừa quên đi lại ập đến.

Trân bước tới giúp chúng mặc quần áo: "Được rồi các bé, mau dậy thôi, ta và dì Mật Mật đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon cho các con, mặc quần áo xong là có thể ăn rồi."

Câu hỏi của Iga cứ thế bị cho qua, hai tinh linh trưởng thành không có ý định giải thích cho chúng, họ cũng không để tâm đến thắc mắc của trẻ con.

Nhưng xem biểu hiện của Trân, cô ấy dường như cũng biết chuyện, vậy chắc không phải chuyện gì xấu. Iga phối hợp mặc quần áo, rồi lơ đễnh ăn xong bữa sáng.

Ăn xong, Dixia như thường lệ kéo Iga ra ngoài chơi, Iga cứ thất thần suốt, Dixia liền hơi không vui, bĩu môi hỏi: "Iga, cậu đang nghĩ gì thế?"

Iga đáp bừa: "Tớ đang nghĩ xem chiều hôm qua đã xảy ra chuyện gì."

Dixia nghiêng đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại một chút.

Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt màu xanh trúc, một lúc sau, cậu bé cười đầy tự tin: "Tớ biết hôm qua sau khi chúng ta ngủ đã xảy ra chuyện gì rồi."

Iga ngơ ngác nhìn cậu bé: "Cậu biết á? Sao cậu lại biết?"

Dixia xoa xoa đầu mình: "Tớ dùng ma pháp được mà!"

Iga: "..."

Iga nói một cách uể oải: "À... lại là ký ức truyền thừa à, thôi được rồi."

Iga quá rõ ký ức truyền thừa của nam chính trong tiểu thuyết "hack" đến mức nào, gọi là một cuốn bách khoa toàn thư di động cũng chẳng quá lời. Vì vậy, khi Dixia nói trong ký ức truyền thừa có ma pháp giải đáp được thắc mắc của cậu, Iga không hề thấy có gì sai, lập tức chấp nhận ngay cái "thiết lập" này.

Iga cảnh giác nhìn xung quanh một vòng, rồi kéo Dixia bay đến khu vực của Cây Mẹ Sự Sống.

Chúng bay lên Cây Mẹ, sau khi ngồi yên vị trên cành cây, Iga mới giục: "Vậy cậu mau xem đi, hôm qua sau khi chúng ta ngủ say, trong nhà đã xảy ra chuyện gì."

"Ừa."

Dixia nhớ lại ma pháp hồi tưởng trong ký ức truyền thừa, rồi bắt đầu thi triển một cách đầy bỡ ngỡ.

Thiên phú của cậu bé quả thực rất tốt, dù chưa từng học qua, nhưng chỉ thử vài lần là thành công ngay.

Một vòng sáng màu bạc nhạt hiện ra từ đầu ngón tay cậu, vòng bạc xoay tròn bay lên rồi phóng lớn, bao bọc hai đứa trẻ vào giữa. Ngay sau đó, nó nổ tung, vỡ tan thành vô số mảnh vụn bạc chói lòa.

Ánh bạc chói lòa, Iga và Dixia đang đứng giữa trung tâm bất giác nhắm mắt lại. Khi chúng mở mắt ra lần nữa, trước mặt bỗng hiện lên một lớp ảo ảnh mờ nhạt: Trân, Mật Mật và một nữ tinh linh lạ mặt (Isigard) đang đứng quanh Iga và Dixia say ngủ mà nói chuyện.