Isigard nghe vậy khẽ ngâm nga.
Trân là Pháp Thánh, đá kiểm tra cô dùng tuyệt đối không phải hàng dỏm. Nếu ngay cả đá kiểm tra thiên phú trong tay cô cũng không đo được kết quả, vậy vấn đề chỉ có thể là ở trên người hai đứa trẻ.
Isigard im lặng rất lâu, Trân không biết bà đang nghĩ gì, lòng thấp thỏm nhìn bà.
Hồi lâu, Isigard: "Nếu đã vậy, vậy thì đến xem thử xem."
Trái tim đang treo lơ lửng của Trân hơi thả lỏng.
...
Ở cấm địa.
Mật Mật nhận được tin nhắn từ Trân, biết cô và Bệ hạ Isigard sẽ cùng đến sau khi hai đứa trẻ ngủ.
Mật Mật nghĩ ngợi, lấy ra một chậu Hoa Ngủ Sao giúp an thần đặt ở đầu giường hai đứa trẻ. Hương thơm của loại hoa ma thuật này có thể giúp tinh linh chìm vào giấc ngủ sâu, mà không gây hại gì cho cơ thể trẻ nhỏ.
Iga và Dixia hôm nay tuy dậy hơi muộn, nhưng đến trưa vẫn cảm thấy buồn ngủ, vì vậy tiết mục ngủ trưa không hề bị bỏ qua.
Hai đứa trẻ đi tiêu thực một vòng rồi về nhà gỗ, lúc trèo lên giường định ngủ trưa thì kinh ngạc phát hiện đầu giường không biết từ lúc nào đã có thêm một chậu ma thực xa lạ.
Iga nhón chân nhoài người trên đầu giường nhìn chằm chằm nó, đóa hoa ma thực này đang nở rộ, cánh hoa màu tím nhạt, ở giữa có chừng mười mấy nhụy hoa màu bạc nhạt, một vòng phấn màu bạc lượn lờ quanh nhụy hoa, tựa như dải ngân hà dưới trời đêm, có một vẻ đẹp mộng ảo.
Iga thấy hơi lạ, bò đến bên cạnh Dixia rỉ tai: "Dixia, sao dì Mật Mật lại đặt một chậu Hoa Ngủ Sao ở đầu giường chúng ta vậy?"
Iga bình thường hay xem Bách khoa toàn thư Ma thực như truyện cổ tích để gϊếŧ thời gian, tuy không phải ma thực nào cũng nhớ, nhưng Hoa Ngủ Sao vừa hay lại là loại cậu biết.
Dixia đang nằm thẳng tắp trên giường, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm đặt trên bụng, bày ra tư thế ngủ rất ngoan ngoãn. Nghe câu hỏi của Iga, cậu bé chớp chớp mắt, đầu tiên là tìm kiếm trong ký ức truyền thừa xem "Hoa Ngủ Sao" là gì.
Sau khi hiểu rõ, cậu bé ngẫm nghĩ: "Chắc là dì Mật Mật sợ chúng ta không ngủ được?" Sáng nay cậu bé dậy hơi muộn, bây giờ vẫn chưa buồn ngủ lắm.
Iga cười: "Có phải cậu lại không muốn ngủ trưa rồi đúng không?"
Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào, từ từ thổi lướt qua Hoa Ngủ Sao, làm rơi rụng một ít phấn bạc. Dixia hít phải phấn hoa, ngáp một cái: "Vừa nãy không buồn ngủ, nhưng giờ hơi buồn ngủ rồi."
Iga ở gần Hoa Ngủ Sao hơn, hít phải phấn hoa cũng nhiều hơn, rất nhanh cũng cảm thấy buồn ngủ. Cậu thầm nghĩ chắc là như Dixia nói, thế là không để ý đến chậu ma thực đột nhiên xuất hiện nữa, nằm xuống giường, chuẩn bị đi ngủ.
Nhờ sự trợ giúp của Hoa Ngủ Sao, hai đứa trẻ rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp. Lúc này, ba tinh linh trưởng thành chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng hành động, thi triển ma pháp, cùng nhau xuất hiện trong nhà gỗ.
Isigard đi đến bên giường, nhìn chằm chằm gương mặt say ngủ của hai đứa trẻ một lúc, rồi vươn tay sờ sờ mái tóc mềm mại của Iga, đột nhiên nói: "Màu tóc của Iga thực ra có hơi giống Bối Á, nhưng rực rỡ và tươi sáng hơn của Bối Á nhiều."
Sắc mặt Trân đột ngột thay đổi, Mật Mật sững sờ, muốn nói lại thôi, vẻ mặt cũng không khỏi lộ ra một tia lo lắng.
Câu nói vừa rồi của Isigard dường như chỉ là lời vô tình, nói xong bà liền lướt qua, không tiếp tục thảo luận sâu hơn với hai tinh linh còn lại.
Bà xòe tay, triệu hồi ra một cây quyền trượng gỗ nhỏ nhắn, tinh xảo. Quyền trượng khẽ điểm hai cái vào hư không, một pháp trận phức tạp liền lấy điểm đó làm trung tâm lan tỏa ra, trong nháy mắt đã lớn bằng thân hình của hai đứa trẻ.
Pháp trận xoay tròn rồi tách thành hai tầng trên dưới, lần lượt bay về phía hai đứa trẻ, hóa thành hình kén trứng bao bọc chúng lại.
Pháp trận mang theo hai đứa trẻ từ từ bay lên, ánh sáng ma lực màu bạc trắng lướt qua lướt lại trên chiếc kén ma pháp màu xanh lục, cuối cùng dừng lại ở vị trí trái tim tinh linh, phá vỡ một lỗ hổng trên kén lớn bằng nắm tay.