Chỉ tiếc rằng, mặc dù giai đoạn đầu mối quan hệ giữa tinh linh Iga và nhân vật chính Dixia rất tốt, nhưng cậu ta không phải là một nhân vật chính diện.
Tinh linh Iga và Dixia sinh ra cùng lúc, tuy có cùng thân phận, nhưng tài năng của hai tinh linh lại khác nhau một trời một vực.
Tinh linh Iga chỉ có lực tương tác với nguyên tố Mộc ở mức bình thường, mạnh hơn tinh linh thông thường một chút, nhưng Dixia lại có lực tương tác với tất cả các nguyên tố, còn được phong làm Thánh Tử.
Ban đầu, tinh linh Iga sống trong Rừng Tinh Linh, các tinh linh đối xử với họ như nhau nên cậu ta không hề có lòng ghen tị với tài năng của Dixia.
Nhưng trong một buổi lễ, sau khi tiếp xúc với con người từ thế giới bên ngoài thì tâm thái của tinh linh Iga dần dần thay đổi.
Cậu ta nghe thấy con người bên ngoài so sánh mình với Dixia, nghe thấy những lời thì thầm khinh miệt của họ. Đối mặt với sự coi thường và phớt lờ của họ, tinh linh Iga rất hoang mang và dần nhận ra sự khác biệt giữa mình và Dixia, cậu ta cảm thấy mất mát và đau khổ vì điều đó.
Sau này, tinh linh Iga bị một pháp sư độc ác mê hoặc, quyết tâm dùng pháp trận để hoán đổi thiên phú của mình và Dixia.
Cậu ta muốn hoán đổi với Dixia, trở thành Thánh Tử được trao hy vọng và có thể cứu vớt cả Tinh Linh tộc.
Tuy nhiên, pháp trận đó không chỉ đơn thuần là hoán đổi thiên phú. Iga quả thực có thể nhận được thiên phú thông qua pháp trận, nhưng Dixia cũng sẽ chết sau khi bị cướp đoạt tài năng.
Khi đọc đến đoạn tình tiết này, tâm trạng của Iga ngoài đời rối loạn hết sức. Cậu cảm thấy tinh linh Iga trong tiểu thuyết này thật hồ đồ, và cũng rất ghét cú bẻ lái của tác giả.
May mắn thay là vào thời khắc cuối cùng, tinh linh Iga cuối cùng cũng nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn đến mức nào. Đối mặt với pháp trận đã khởi động, cậu ta chủ động dùng tính mạng của mình để lựa chọn chấm dứt pháp trận.
Sự cứu vãn này khiến cậu ta không hoàn toàn trở thành một nhân vật phản diện xấu xí, nhưng hình tượng của cậu ta vẫn không thể gọi là chính diện. Ngay cả khi cậu ta đã chết nhưng vẫn có đa số độc giả đều cho rằng cậu ta đáng đời, không một ai thương xót.
Bao gồm cả chính bản thân Iga.
Thậm chí, sự căm ghét trong lòng cậu còn mãnh liệt hơn vài phần.
Iga cũng rất ngạc nhiên về nguồn gốc của cảm xúc này, vì bị ảnh hưởng quá sâu mà cậu còn bỏ truyện một thời gian.