Chương 19

Mật Mật chống cằm cười: "Dì dậy sớm nên đã ăn rồi."

"Dì ơi, vậy con với Dixia ăn nhé?"

"Ừm, các con ăn mau đi, đừng để đói nha."

Dixia đứng trên ghế, lấy hai chiếc khăn vuông nhỏ gấp gọn từ trong hộp bên cạnh, ngượng ngùng nói với Mật Mật: "Dì ơi, dì đeo giúp chúng con với."

Tay chúng ngắn quá, tự làm không tiện lắm, nhờ người lớn vẫn nhanh hơn.

Mật Mật nhận lấy khăn vuông nhỏ đeo cho chúng.

Chuẩn bị trước bữa ăn xong xuôi, Dixia thông báo: "Cảm ơn dì ạ, chúng con ăn đây~"

"Ừm."

Hai tiểu tinh linh cầm nĩa nhỏ lên, bắt đầu yên lặng ăn.

Mật Mật nhìn hai đứa chăm chú dùng nĩa ăn, vì tay quá nhỏ nên cầm không nổi cốc, lúc uống nước ép phải đặt nĩa xuống, dùng cả hai tay nắm quai cốc, động tác vừa vụng về vừa đáng yêu, càng nhìn càng thấy cưng.

Cô nghĩ, thảo nào Trân lại nói chúng có thể tự chăm sóc bản thân. Tụi nó còn nhỏ thế này cơ mà~ Thông minh và ngoan ngoãn quá đi thôi.

Mật Mật đã quên mất trận quấy khóc chốc lát hôm qua của Dixia rồi.

Hôm qua lúc mới vào, Mật Mật đã nắm được thói quen sinh hoạt của hai đứa trẻ từ Trân, nên kiểm soát lượng ăn của chúng khá tốt. Iga và Dixia ăn xong cọng cỏ Gak Gak cuối cùng cũng vừa no bụng, không bị quá căng.

Mật Mật dùng ma pháp nhanh chóng dọn sạch bộ đồ ăn, Dixia xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo, nói với Mật Mật: "Dì ơi, con và Iga ra ngoài chơi được không ạ?"

Mật Mật khẽ gật đầu: "Được chứ, nhưng vừa ăn no xong, không được chạy nhanh quá, biết không?"

"Vâng ạ." Dixia đáp một tiếng, bám vào tay vịn ghế, trèo xuống, rồi chạy đi kéo Iga.

Hai đứa trẻ vẫy tay chào tạm biệt Mật Mật, rồi dắt tay nhau ra ngoài.

Vì hai đứa dậy muộn nên lúc chúng ra ngoài thì mặt trời đã lên cao, nắng chói đến đau cả mắt.

Hai đứa trẻ dắt tay nhau đi dưới bóng râm, Iga muốn quay về: "Cậu đợi tớ ở đây, tớ quay lại tìm dì Mật Mật xin cái mũ."

Dixia đứng yên tại chỗ: "Ừ!"

Iga quay đi, Dixia ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ.

Dixia thấy chán, nhìn quanh một vòng, khi thấy một cột đá bên cạnh có dây leo quấn quanh, mắt cậu bé chợt sáng lên.

Dixia nhón chân cố chạm vào dây leo, dây leo cảm nhận được lời gọi của cậu bé, bèn chủ động rủ xuống một chút, chạm vào ngón tay Dixia.

Ánh sáng xanh lục lập lòe từ đầu ngón tay Dixia bay ra, hòa vào trong dây leo.

Dây leo được ánh sáng xanh rót đầy, một mầm non nhỏ nhanh chóng sinh trưởng, đâm chồi, rồi mọc ra nhánh mới, nở ra từng đóa hoa trắng tinh. Cành hoa chủ động tách khỏi dây leo, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay Dixia.

Dixia vui vẻ giơ cành hoa lên ngắm, lúc này, Iga cầm hai chiếc mũ rơm quay lại.

Cậu đội một cái, cái còn lại đội lên đầu Dixia. Iga giúp cậu bé chỉnh lại cho ngay ngắn rồi mới hài lòng nói: "Xong rồi! Thế này là không bị nóng nữa nha!"

Iga vừa nói xong, Dixia liền giơ tay lên, uốn cành hoa vừa "trồng" được thành vòng, rồi đội lên mũ của Iga.

Có lẽ do bị nắng chiếu, mặt Dixia đỏ ửng lên, phấn khích nói: "Iga đẹp lắm!"

Iga sờ sờ vòng hoa nhỏ trên mũ, cũng thấy hơi vui: "Thật hả? Tớ muốn soi gương xem quá, nhưng vừa mới quay về một lần rồi..."

Chạy đi chạy lại cũng mệt, Iga không muốn chạy nữa.

Dixia chớp mắt nhìn cậu, đôi mắt xanh trúc đảo một cái, nảy ra ý.

Cậu bé nhẹ nhàng giơ tay vẫy, nguyên tố nước trong không khí cảm nhận được lực kéo của cậu bé, liền xuất hiện xung quanh, hội tụ thành một dòng nước màu xanh trong vắt, quấn quanh cánh tay cậu bé như dải lụa, rồi thuận theo động tác tiếp theo của cậu bé mà thành hình, ngưng tụ thành một tấm gương nước trên cột đá.

Dixia chỉ vào gương nước, vui vẻ nói với Iga: "Iga, cậu xem, tớ làm ra gương nước nè, cậu mau lại soi đi!"

Iga đã trợn tròn mắt ngay từ lúc thấy nguyên tố nước xuất hiện, cậu kinh ngạc nói: "Cậu biết ma pháp hệ Thủy? Dixia, cậu học được khi nào thế? Là cô Trân Trân dạy cậu à?"