Iga và Dixia ngồi chơi trên cành Cây Mẹ Sự Sống cả buổi, đợi đến khi trời nhá nhem tối, Iga mới kéo tay Dixia, lắc lắc: "Dixia, trời tối rồi, tớ hơi sợ, chúng ta về đi, được không?"
Dixia lập tức tỉnh táo hẳn, vội nói: "Được, vậy chúng ta về thôi!"
Dixia ôm lấy Iga, ưỡn cái ngực nhỏ ra bảo đảm: "Iga cậu đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu thật tốt!"
Iga khẽ "ừm" một tiếng, dắt tay cậu bé, hai tiểu tinh linh cùng giang cánh, từ từ bay xuống dưới gốc cây.
Lúc sắp tiếp đất, cả hai như thường lệ loạng choạng một cái, rồi ngã phịch mông xuống đất.
Chúng nhìn nhau, rồi cùng cười khanh khách.
Trân và Mật Mật từ bên cạnh đi ra, đỡ chúng đứng dậy.
Trân véo nhẹ mũi Dixia, trêu: "Cười vui thế, hết dỗi rồi à?"
Dixia mắt long lanh nhìn cô: "Iga nói, chúng con có thể không chơi chung với các tiểu tinh linh khác, có đúng không ạ?"
Trân nghe vậy, nhìn sang Iga.
Iga nắm tay Dixia lắc lắc: "Dixia thấy con chơi với tiểu tinh linh khác sẽ không vui, con cũng vậy ạ."
Trân bật cười: "Hai đứa nhóc các con tính chiếm hữu cũng mạnh ghê..."
"Tuy cô nghĩ, nếu các con quen biết thêm nhiều tiểu tinh linh khác thì sẽ tốt hơn cho các con. Nhưng nếu các con đã không muốn, thì thôi vậy. Các con vui vẻ là quan trọng nhất."
Dixia nghe thấy thế, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Mật Mật lặng lẽ nhìn chúng, không nói gì.
Trân và Mật Mật đưa hai tiểu tinh linh về nhà gỗ, trông chừng cả hai tắm rửa xong, lại chuẩn bị cho chúng một ít đồ ăn.
Iga và Dixia bay lượn cả buổi chiều, lại còn liên tục dùng ma pháp, sớm đã mệt lả.
Ăn uống no nê, tắm rửa thơm tho xong, chúng được bế đặt lên giường. Hai tiểu tinh linh chụm đầu vào nhau nói vài câu, nói rồi ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.
Trân và Mật Mật ngồi bên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn chúng.
Đợi đến khi chắc chắn cả hai đã ngủ say, Mật Mật mới nói với Trân: "Quan hệ của Iga và Dixia tốt thật, chúng cũng rất dựa dẫm vào nhau."
Trân khẽ nói: "Ngay từ khi còn là quả tinh linh, chúng đã ở sát bên nhau. Sau khi sinh ra, lại càng ngày đêm quấn quýt, chưa từng tách rời một khắc, dựa dẫm nhau một chút cũng là khó tránh khỏi."
"Chúng nương tựa lẫn nhau, đợi sau khi rời khỏi cấm địa, có đối phương ở bên, khi đối mặt với những tinh linh và môi trường xa lạ, chúng cũng sẽ không quá sợ hãi, có thể nhanh chóng thích nghi."
Mật Mật khẽ gật đầu, cô ngồi một lúc, rồi nói sang chuyện khác: "Chúng sắp tròn ba tuổi, ma lực trong cơ thể cũng sắp ổn định rồi. Không bao lâu nữa, chắc là sẽ phải tiến hành kiểm tra thiên phú cho chúng... Không biết thiên phú của hai đứa nhỏ thế nào."
Mật Mật tỏ ra vô cùng lo lắng: "Tình trạng của Cây Mẹ tệ như vậy, lúc hai đứa mới sinh ra sức khỏe cũng rất kém, thậm chí không thể sống bên ngoài cấm địa... Tôi rất lo lắng về kết quả kiểm tra thiên phú của chúng."
Trân im lặng.
Ba năm qua, hai tiểu tinh linh đều do một tay cô chăm sóc, không ai hiểu rõ tình trạng sức khỏe của chúng hơn cô.
Điều Mật Mật lo lắng, Trân cũng lo lắng y như vậy. Cô thậm chí còn lén dùng cả đá kiểm tra, muốn biết trước mức độ thiên phú của chúng... nhưng không biết vì lý do gì, kết quả cô kiểm tra ra luôn rất hỗn loạn, hoàn toàn không thể dùng để phán đoán.
Lòng Trân ngổn ngang, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên: "Chúng là những tiểu tinh linh tự nhiên mà tộc Tinh Linh mong ngóng suốt năm trăm năm mới có được. Bất kể thiên phú tốt hay xấu, đều không quan trọng, chúng đều là báu vật của tộc Tinh Linh."
Mật Mật muốn nói lại thôi.
Trân ngước mắt, lạnh lùng nhìn cô: "Dì không đồng tình với lời tôi nói sao?"
Mật Mật thở dài: "Tôi chỉ muốn nói với cô, vì lời sấm truyền, rất nhiều tinh linh trong tộc đang kỳ vọng vào chúng, hy vọng chúng có thể mang lại thay đổi cho tộc Tinh Linh." Nếu thiên phú của hai tiểu tinh linh không đạt được kỳ vọng của mọi người...