Và: "Bên ngoài còn có rất nhiều tiểu tinh linh trạc tuổi các con nữa. Đợi ra ngoài rồi, Iga và Dixia có thể làm quen với nhiều bạn mới!"
Dixia nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: "Còn có rất nhiều tiểu tinh linh khác nữa ạ?"
Mật Mật tưởng cậu bé đang ngạc nhiên vui vẻ, mỉm cười nói: "Đúng vậy đó, con có mong chờ không?"
Dixia rõ ràng là không mong chờ chút nào: "Cô Trân Trân rõ ràng đã nói, năm trăm năm qua tộc Tinh Linh chỉ có con và Iga là hai tiểu tinh linh thôi mà!"
Trân thấy phản ứng này của cậu, tim thót một cái. Mật Mật vẫn chưa nhận ra, giải thích cho Dixia: "Là chỉ có hai con là tinh linh tự nhiên thôi."
Trong tộc Tinh Linh, chỉ những tinh linh do Cây Mẹ Sự Sống đích thân thai nghén mới được gọi là tinh linh tự nhiên. Tinh linh tự nhiên sinh ra đã là hoàng tộc, có địa vị độc nhất và tôn quý.
Còn tinh linh tự nhiên kết hợp với tinh linh tự nhiên, hoặc tinh linh tự nhiên kết hợp với tinh linh hậu duệ, những tinh linh được sinh ra qua cách thức giao phối, sinh sản, thường được bên ngoài gọi là tinh linh thuần huyết.
Tinh linh tự nhiên hoặc tinh linh thuần huyết kết hợp và sinh sản với tộc khác thì hậu duệ được gọi là tinh linh hỗn huyết.
Năm trăm năm qua, tộc Tinh Linh chỉ thai nghén được Iga và Dixia là hai tinh linh tự nhiên. Tinh linh thuần huyết và tinh linh hỗn huyết cũng bị Cây Mẹ ảnh hưởng, tỷ lệ sinh sản trong mấy trăm năm nay giảm đi không ít, nhưng không đến mức khoa trương như vậy, vẫn có một số tiểu tinh linh được sinh ra.
Mật Mật giải thích cặn kẽ xong, cứ nghĩ Dixia sẽ tò mò về các tiểu tinh linh khác.
Ai ngờ Dixia nghe xong liền nhảy thẳng từ trên giường xuống, kéo Iga chạy biến ra ngoài.
Dixia vừa chạy vừa hét to vọng lại: "Con có Iga là đủ rồi, con không muốn chơi với tiểu tinh linh khác! Iga cũng chỉ chơi với con thôi, không được phép chơi với tiểu tinh linh khác!"
Iga bị cậu bé kéo đi bất ngờ, thấy Dixia chạy vội vàng, sợ cậu ấy lại ngã nên đành phải chạy theo.
Mật Mật thấy chúng chạy mất thì sững sờ, định thần lại vội vàng đuổi theo thì bị Trân cản lại: "Xung quanh cấm địa đều có cấm chế, bất kể là người bên trong ra hay người bên ngoài vào thì cấm chế đều sẽ có phản ứng. Cứ để chúng ở riêng một lát đi, không nguy hiểm đâu."
"Dixia đang dỗi đấy, thấy chúng ta xuất hiện sẽ càng không vui. Đợi Iga dỗ cậu bé xong rồi chúng ta hẵng qua."
Mật Mật lo lắng: "Như vậy có được không? Iga cũng là trẻ con mà, thằng bé dỗ nổi Dixia sao?"
"Nếu Iga mà dỗ không nổi thì chúng ta càng chịu." Trân bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng không muốn giao gánh nặng này cho một đứa trẻ như Iga, nhưng mà Dixia..."
Trân lắc đầu, không nói tiếp: "Đợi hôm nào cậu bé làm loạn lên, dì sẽ hiểu."
Mật Mật nhìn cô ấy một cách khó hiểu, nhưng rõ ràng Trân hiểu bọn trẻ hơn cô. Dù lo lắng, cô cũng đành nín nhịn.
Bên kia, Dixia dắt Iga chạy lòng vòng mấy vòng, chạy đến trung tâm cấm địa. Đôi cánh sau lưng cậu bé bung ra, cậu bé vỗ cánh bay lên.
Dixia nhìn Iga, giục: "Iga, cậu cũng bay đi, chúng ta cùng bay lên cây."
Iga bất đắc dĩ nhìn cậu bé, nhưng vẫn phối hợp giang rộng đôi cánh trong suốt.
Bản thể của Cây Mẹ Sự Sống vô cùng to lớn, hai tiểu tinh linh trước mặt Người trông thật nhỏ bé. Chúng vỗ cánh bay cả buổi trời mới thở hồng hộc bay được đến cành cây thấp nhất của Cây Mẹ.
Dixia kéo Iga ngồi xuống cành cây, kéo chiếc lá hơi ngả vàng ở phía trên xuống trước mặt, dùng lá cây che cả hai lại.
Giấu mình kỹ rồi, Dixia mới rầu rĩ nói: "Bên ngoài toàn là kẻ xấu, tớ không muốn ra ngoài đâu."
"Iga, sau này chúng ta cứ ở đây luôn đi!"
Iga đung đưa đôi chân nhỏ mũm mĩm như ngó sen, nghiêng đầu hỏi: "Nhưng cô Trân Trân và dì ấy vẫn vào được mà. Nếu họ vào bắt chúng ta thì sao?"
Dixia hừ một tiếng: "Cô ấy đến bắt thì chúng ta chạy trốn, rồi nấp đi!"