Iga là người xuyên không. Ban đầu cậu không biết mình đã xuyên đến đâu. Mãi cho đến khi đứa trẻ sinh cùng lứa với mình được các trưởng bối Tinh Linh đặt tên, cậu mới biết mình thực ra đã xuyên vào một cuốn sách.
Sinh ra ở tộc Tinh Linh, một cặp trúc mã tinh linh tên Iga và Dixia, cùng với Cây Mẹ Sự Sống đang dần khô héo... Quá nhiều điểm trùng hợp, không thể nào là ngẫu nhiên được.
Iga chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên sách rất nhanh. Mặc dù thân phận của cậu trong nguyên tác là pháo hôi và có kết cục không mấy tốt đẹp, nhưng nói một cách khách quan thì 90% kết cục của tinh linh Iga trong nguyên tác là do chính cậu ta gây ra.
Việc hóa giải kết cục trong nguyên tác cũng khá dễ dàng. Chỉ cần Iga không đột nhiên "lên cơn", tự tăng độ khó cho cuộc sống của mình bằng cách đi làm mấy cái pháp trận tà ác, thì cậu gần như không thể nào đi vào vết xe đổ đó.
Chỉ cần không bị "hào quang cốt truyện" ép buộc, Iga cảm thấy cuộc sống tương lai của mình ở tộc Tinh Linh vẫn rất đáng mong đợi.
Còn nếu lỡ có hào quang cốt truyện thật... thì cũng đành phải đi bước nào hay bước đó, đến đâu hay đến đó, sống tốt hiện tại là quan trọng nhất mà.
Sống lại một đời, Iga đã nghĩ thoáng hơn nhiều.
Iga bị đυ.ng ngã ngồi bệt xuống, mông nhỏ bị cấn một cái nhưng không đau. Ngược lại, Dixia thì ngã quỳ, đầu gối hơi đỏ lên, đang vừa xoa vừa "xì xì" hít hà.
Iga đỡ Dixia đứng dậy, thấy đầu gối cậu bé bị trầy một chút da thì khẽ cau mày, trách: "Sao lúc chạy vào lại vội vàng thế?"
Dixia chớp chớp mắt, bĩu môi lẩm bẩm: "Iga, chân đau đau."
Iga bảo cậu ấy đợi một lát, rồi chạy vào nhà lấy ra một chiếc vỏ sò.
Trẻ con chơi đùa va chạm là khó tránh khỏi. Vì vậy, tinh linh Trân, người chăm sóc chúng, luôn để sẵn thuốc mỡ chữa lành trong phòng và đã dạy hai đứa cách dùng.
Nếu cô không có ở đó, chúng bị thương nhẹ cũng có thể tự xử lý. Lõi của Iga là người lớn nên khi chơi đùa rất có chừng mực, chưa bao giờ phải dùng đến thuốc này, còn Dixia thì lại là khách quen.
Dixia thấy cậu cầm vỏ sò ra, liền thoải mái ngồi bệt xuống đất, kéo ống quần đùi lên một chút, ánh mắt long lanh đáng thương nhìn Iga.
Iga mở vỏ sò, dùng chiếc thìa nhỏ bên trong múc một ít thuốc mỡ trông như nước nhưng lại đặc quánh, nhẹ nhàng bôi một lớp lên vết trầy của Dixia.
Thuốc mỡ đặc chế có tác dụng rất tốt, chỉ vài giây sau vết trầy đã lành lại, không thấy một chút sẹo nào.
Iga ấn nhẹ vào chỗ vết thương ban nãy: "Còn đau không?"
Dixia cau mày rầu rĩ: "Hình như vẫn còn đau."
Iga bật cười, thổi nhẹ vào chỗ đó: "Thổi phù phù, đau đau bay đi nha~"
Dixia nghiêm túc cảm nhận một lát, rồi vui vẻ nói: "Hết đau rồi~~ Iga, cậu giỏi quá!"
Iga thấy cậu bé đáng yêu hết sức, cười híp mắt nhận lời khen.
Dixia cũng cười ngây ngô một lúc, rồi nhớ ra chuyện chính, cậu ấy ghé sát tai Iga thì thầm: "Iga, lúc nãy tớ đi tìm cô Trân Trân, thấy cô đang nói chuyện với một tinh linh lạ mặt. Thế là tớ lén nghe một lúc, cậu đoán xem họ nói gì!"
Iga không hề tỏ ra tò mò như Dixia tưởng tượng, mà lại hỏi: "Buổi trưa cậu không ngủ à? Không buồn ngủ sao?"
Dixia thành thật đáp: "Có chứ, lúc nãy tớ đi mà mắt cứ díp cả lại, nên mới vô tình đυ.ng trúng cậu đó."
Iga cạn lời, dắt tay cậu bé đi về phía căn nhà gỗ: "Vậy chúng ta về thôi, cậu ngủ thêm một lát đi."
"Thế cậu có ngủ không?"
"Tớ vừa mới dậy, không muốn ngủ nữa."
Dixia ngại ngùng nói: "Nhưng tớ muốn ngủ cùng cậu cơ."
Iga: "Vậy cậu ngủ đi, tớ ngồi bên cạnh vẽ tranh, chơi với cậu."
Dixia thấy thỏa mãn, ngoan ngoãn theo Iga về nhà gỗ.
Ra ngoài một chuyến hơi nóng, Iga rót hai cốc nước, cậu và Dixia mỗi người một cốc.
Dixia ôm cốc nước ừng ực uống cạn, uống xong cậu ấy trèo lên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người, rồi nghiêng đầu nhìn Iga.