Chương 5

Du Tĩnh Lan vừa rẽ lối đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng trước cửa văn phòng. Trong khoảnh khắc, anh chưa kịp nhận ra đây là người mình sẽ kết hôn, nhưng vì biết anh ta là ai nên không kìm được mà nhìn thêm một lúc.

Nhìn từ xa, anh ta không khác gì những đặc nhiệm từng tiếp xúc trước đây: vest sẫm màu, áo sơ mi trắng, dáng người cao ráo, tỏa ra khí chất lạnh lùng khó gần.

Khi khoảng cách còn ba mét, Du Tĩnh Lan gật đầu chào Giản Duật Chí một cách khách sáo, Giản Duật Chí cũng khẽ cúi đầu chào đáp lại.

Hai người lướt qua nhau. Du Tĩnh Lan vừa nói chuyện với người bên cạnh vừa bước vào văn phòng. Cánh cửa gỗ màu nâu đỏ lập tức ngăn cách mọi âm thanh từ bên ngoài.

Giản Duật Chí lại cúi đầu nhìn thời gian.

Đoạn hành lang dài hai mươi mét, Du Tĩnh Lan đi mất mười sáu giây. Theo kinh nghiệm của Giản Duật Chí, đây là tốc độ trung bình, nhưng vẫn chưa đủ để đánh giá thói quen của Du Tĩnh Lan.

Chiếc xe đậu dưới lầu ngoài cửa sổ vẫn chưa đi, Giản Duật Chí suy đoán Du Tĩnh Lan sẽ sớm ra ngoài lần nữa.

Đây có lẽ là lần thứ hai Giản Duật Chí nhìn thấy Du Tĩnh Lan. Mặc dù đã xem qua ảnh và tài liệu, nhưng vì Ôn Việt luôn gọi anh bằng tên tiếng Anh, nên nhận thức của Giản Duật Chí luôn có chút mơ hồ.

Mãi đến khi gặp mặt trực tiếp, Giản Duật Chí mới nhớ lại một vài ký ức.

Hai năm trước ở Nguyệt Cảng, tất cả Ngoại trưởng các quốc gia thành viên Liên minh đều tham dự hội nghị. Giản Duật Chí thuộc đội an ninh sân bay lúc đó. Khi Du Tĩnh Lan tiếp đón khách ngoại giao ở sân bay, anh ta đã từng gặp anh từ xa một lần.

Ngoài lần đó ra, chỉ là trên TV, Giản Duật Chí không hiểu công việc của chính trị gia, cũng không có hứng thú.

Cửa văn phòng lại mở ra, hai người bước ra trước. Họ không để ý đến Giản Duật Chí, vừa nói chuyện vừa rời đi.

Cửa không đóng. Rất nhanh một người trẻ hơn trông giống thư ký bước ra, nhìn về phía Giản Duật Chí: "Bộ trưởng mời anh vào một lát."

Giản Duật Chí hơi bất ngờ, anh ta rất ít khi gặp tình huống cần giao tiếp riêng với người mình đang bảo vệ.

Văn phòng của Du Tĩnh Lan nhỏ hơn anh ta tưởng. Giản Duật Chí bước vào và đứng yên, thư ký đóng cửa phía sau.

"Thưa Bộ trưởng, anh có chỉ thị gì không ạ?" Giản Duật Chí chủ động hỏi.

Du Tĩnh Lan phẩy tay gập màn hình laser lại, ánh sáng trong phòng chuyển sang tông ấm. anh đan hai tay trên mặt bàn, ngẩng đầu nhìn Giản Duật Chí.

"Nhiệm vụ lần này khá đột ngột, thời gian kéo dài cũng không xác định, hy vọng không ảnh hưởng đến cuộc sống riêng của cậu."

Giản Duật Chí siết chặt bàn tay phải đang nắm cổ tay trái của mình. anh ta không biết mình có cần phải cảnh giác với sự quan tâm khó hiểu của Du Tĩnh Lan hay không.

"Đặc nhiệm đang tại chức không có cuộc sống riêng tư, thưa Bộ trưởng không cần lo lắng." Giản Duật Chí trả lời như vậy.