Nếu thông tin Yến Trung Mậu để lại thật sự chỉ Giản Duật Chí, vậy không ngoài hai khả năng. Nếu nghĩ tốt, anh ta (Yến Trung Mậu) vẫn còn bận tâm đến Du Tĩnh Lan, nhưng Du Tĩnh Lan hiểu rõ, Yến Trung Mậu tuy là người luôn nặng tình cảm trai gái, nhưng vào thời khắc nguy cấp, anh ta sẽ không quan tâm đến chuyện này.
Một khả năng khác, là anh ta vẫn giữ cảnh giác với viên Đại úy trẻ, trước khi đi anh ta còn khuyên Du Tĩnh Lan rằng tình cảm có thể bồi đắp, nhưng trước chuyện sinh tử, anh ta lại chọn cảnh báo.
Chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra, khiến anh ta không còn giữ thái độ bảo lưu về chuyện kết hôn của Du Tĩnh Lan, mà lại kịch liệt phản đối.
Chuyến đi Tasi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Du Tĩnh Lan gần như có thể xác định anh ta chắc chắn đã có được tin tức quan trọng, thông tin này phần lớn là tin tức tiêu cực liên quan đến Giản Duật Chí, còn khả năng nhỏ không thể xác định, lại khiến lòng Du Tĩnh Lan chao đảo.
"Có vẻ Đại úy quả thật muốn suy nghĩ lại." Du Tĩnh Lan thở dài trong lòng, trở về với thực tại.
Cảm xúc của Giản Duật Chí biến thành một cuộn chỉ rối, Du Tĩnh Lan không chắc điều gì đã khiến cậu có sự thay đổi này.
"Không sao cả, chuyện này tôi cũng không muốn miễn cưỡng người khác, nếu cậu không muốn tôi sẽ sắp xếp cho cậu kết thúc nhiệm vụ an ninh và trở về Bộ Quốc phòng, chỉ là những chuyện trước đó cần cậu giữ bí mật."
Giản Duật Chí muốn nói rằng kế "lùi một bước để tiến hai bước" của Du Tĩnh Lan quá rõ ràng, người ở vị trí như ngài ấy lẽ nào lại dựa vào sự thấu hiểu lòng người?
"Ngày mai hãy cho tôi câu trả lời cuối cùng." Du Tĩnh Lan phẩy tay: “Đi nghỉ đi."
Giản Duật Chí không nài nỉ nói chuyện tiếp, anh ta nghĩ nếu không phải mình đột ngột hỏi, Du Tĩnh Lan vốn cũng không muốn nói nhiều với mình.
"Chúc ngài ngủ ngon, thưa Bộ trưởng." Giản Duật Chí gật đầu, rời khỏi ban công.
Ở góc hành lang, Giản Duật Chí lại quay đầu nhìn một cái, thấy Du Tĩnh Lan đang chuẩn bị đứng dậy. Ban ngày khi khiêng quan tài cho Yến Trung Mậu, ngài ấy còn dáng người thẳng tắp, vậy mà giờ đây lại phải vịn vào tay vịn mãi mới đứng lên được.
Trở về phòng, rèm cửa đang bị một luồng gió cuốn bay lên cao.
Giản Duật Chí tựa lưng vào cửa, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, sự căng thẳng vừa cố gắng che giấu trước mặt Du Tĩnh Lan lại vồ vập khiến nhịp tim tăng nhanh.
Ban ngày, nụ cười của Linh Vũ vẫn còn vương vấn trong mắt, cùng với dãy số kia, không cần sổ mật mã Giản Duật Chí cũng có thể hiểu rõ.
Trước kia có chờ mãi cũng không đến, giờ lại muốn tránh cũng không tránh được.
Giản Duật Chí nghĩ, kết quả tồi tệ nhất là từ chối Du Tĩnh Lan, Bộ Quốc phòng tự nhiên cũng không thể quay về, những điều này thì cũng chẳng sao, vốn dĩ chẳng có gì đáng để lưu luyến.
Chỉ là Du Tĩnh Lan vừa hỏi cậu có thích hoa nhài không, cậu không trả lời được, vì cũng chưa từng thấy nhiều loài hoa đẹp hơn.
Quả nhiên kẻ thù lớn nhất của con người là lòng tham, là ảo tưởng về những thứ tốt đẹp hơn không thuộc về mình.
---
Giản Duật Chí sinh ra ở biên giới Huyền Tháp.
Trong những năm đầu Liên minh mới thành lập, hai quốc gia giáp ranh cũng như đang trong thời kỳ trăng mật, dù là thời chiến, biên giới vẫn rất phồn vinh, không chỉ có thương mại mà lòng người cũng qua lại mật thiết.