"Lawrence sáng nay đến số 1 đường Quan Sơn họp. Đợi anh ấy quay lại cậu có thể bắt đầu công việc. Tiêu chuẩn cấp 3, đây là súng và thiết bị liên lạc được cấp phát cho cậu."
Giản Duật Chí phải mất một lúc mới nhận ra Lawrence là ai, đồng thời cúi đầu nhìn khẩu súng và thiết bị đặt trước mặt.
"Đây là những nội dung cần lưu ý khác, xin xác nhận."
Giản Duật Chí ngẩng đầu lên, trên màn hình laser hiển thị thêm nhiều nội dung nhiệm vụ: bản thân Lawrence cùng với tài xế và thư ký bên cạnh, tình hình chung của số 5 đường Quan Sơn Trung, và một số vấn đề bảo mật đặc biệt khác.
Giản Duật Chí nhận ra nhân viên trước mặt chính là Trưởng phòng Nội vụ Ôn Việt.
Hai phút sau, Giản Duật Chí đưa mắt về: "Đã xác nhận xong."
"Lawrence lần đầu tiên được bảo vệ theo tiêu chuẩn an ninh cấp 3, nên các chi tiết khác cậu có thể tự điều chỉnh theo yêu cầu của anh ấy. Nếu có bất kỳ vấn đề nào trái với nguyên tắc, nhớ báo cáo kịp thời."
"Vâng, thưa ông Ôn." Giản Duật Chí cất súng đi, kiểm tra đạn, cuối cùng dán thiết bị liên lạc vào gần vị trí tuyến thể (một vị trí đặc biệt trên cổ).
"Có vấn đề gì khác không?" Ôn Việt hỏi.
Giản Duật Chí gật đầu: "Theo tiêu chuẩn cấp 3, tôi cần trực ít nhất 16 giờ. Tôi có thể đề nghị điều chỉnh nơi ở không ạ?"
Không nhận được câu trả lời ngay lập tức, Ôn Việt dường như mỉm cười, nhưng nụ cười đó không hiện rõ.
Giản Duật Chí cũng không gặng hỏi, chỉ đứng thẳng tiếp tục chờ đợi.
Ôn Việt đẩy gọng kính: "Tiêu chuẩn cấp 3 ở đây, áp dụng trực ca 24 giờ."
"Vâng, thưa ông Ôn." Giản Duật Chí lập tức đáp.
Trong mắt Ôn Việt, Giản Duật Chí không khác gì những đặc nhiệm khác. Họ đều giống như những bức tượng đá sư tử được đúc theo cùng một khuôn mẫu, tạo nên sự đối lập hoàn toàn với không khí hòa thuận bất ngờ tại số 5 đường Quan Sơn Trung dưới sự lãnh đạo của Lawrence.
"Tôi đưa cậu lên lầu chờ nhé." Ôn Việt giơ tay ra hiệu Giản Duật Chí đi theo mình ra ngoài.
Số người trong tòa nhà văn phòng đã đông hơn. Giản Duật Chí trước đó chưa từng nghĩ Bộ Ngoại giao lại có bầu không khí hòa thuận đến bất ngờ như vậy. Mọi người dù có những màu da khác nhau, nhưng đều đeo chung một chiếc mặt nạ - nụ cười.
Nếu bên ngoài cũng có thể như vậy, thì làm sao chiến tranh lại kéo dài nhiều năm, càng không đến mức khiến Giản Duật Chí phải nhận nhiệm vụ trực 24 giờ như thế này.
"Xin hãy đợi ở đây, Lawrence đang trên đường về, sẽ đến rất nhanh thôi." Ôn Việt chỉ vào ghế sofa trước cửa văn phòng của Du Tĩnh Lan nói.
"Vâng, thưa ông Ôn." Giản Duật Chí không ngồi xuống, chỉ đứng bên cửa sổ.
Trong vòng mười lăm phút, bốn chiếc xe đã đi qua ngoài cửa sổ. Chiếc thứ tư dừng lại, người vệ sĩ tiến lên mở cửa, rất nhanh một người đàn ông mặc vest bước xuống xe.
Cây trúc cảnh trên bệ cửa sổ khẽ rung rinh, Giản Duật Chí đưa mắt nhìn về phía cuối hành lang.
Rất nhanh sau đó, thiết bị liên lạc khẽ rung lên.
Từ xa vọng đến trước tiên là tiếng cửa thang máy mở. Giản Duật Chí cúi đầu nhìn thời gian. Sau đó, tiếng bước chân của ba đến bốn người với âm lượng khác nhau hòa vào nhau, từ xa vọng đến gần.