"Ổn không?" Du Tĩnh Lan mở lời trước.
"Vâng, thưa Bộ trưởng." Giản Duật Chí đưa tay lấy chiếc áo sơ mi vừa cởi ở phía bên kia bàn, nhưng trên đó dính vết máu rõ ràng. Anh chần chừ một khoảnh khắc có nên mặc vào không, nhưng chỉ trong hai giây, Du Tĩnh Lan đã nghiêng người, ra hiệu rời đi.
"Xử lý xong thì đến chỗ tôi đi, tôi có việc muốn hỏi cậu." Nói xong Du Tĩnh Lan quay người rời đi.
Giản Duật Chí nhìn cánh cửa từ từ đóng lại, rồi cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi bên tay. Trong không khí vẫn còn thoang thoảng pheromone của Du Tĩnh Lan, mảnh đạn vừa lấy ra trong lọ mẫu dưới một góc độ nhất định phản chiếu ánh sáng rực rỡ.
Năm phút sau Giản Duật Chí đến khoang của Du Tĩnh Lan, cửa phòng vẫn nhanh chóng nhận diện võng mạc của Giản Duật Chí. Phía bên kia cửa vẫn chỉ có Du Tĩnh Lan ngồi sau bàn làm việc, cứ như thể thời gian đã quay ngược lại hai giờ.
Du Tĩnh Lan hỏi Giản Duật Chí ngắn gọn về quá trình phát hiện mối đe dọa, xem mảnh đạn Giản Duật Chí lấy ra từ vai, rồi nghe Giản Duật Chí nói về nhận định của anh về loại vũ khí và phương thức tấn công. Sau đó anh nói Giản Duật Chí có thể nghỉ ngơi.
Lần này không phải là một lời khuyên yêu cầu anh tắt thiết bị liên lạc, mà là một mệnh lệnh.
Thân tàu rung nhẹ khó nhận thấy, chuyến tàu chuyên dụng này sau một cuộc khủng hoảng ngắn ngủi đã bắt đầu quay đầu trở lại.
"Chiếc áo sơ mi trên ghế sofa, lấy về mặc đi." Du Tĩnh Lan nói mà không ngẩng đầu.
Giản Duật Chí lúc này mới thấy một chiếc áo sơ mi trắng vắt trên ghế sofa bên cửa sổ, có vẻ là cỡ mình có thể mặc. Anh không tự chủ được lại nhìn về phía Du Tĩnh Lan.
Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, anh nghĩ Du Tĩnh Lan có mặc cùng cỡ với mình không? Anh ấy trông gầy hơn một chút.
Du Tĩnh Lan đột nhiên ngẩng đầu lên, bắt trọn ánh mắt của Giản Duật Chí.
"Chắc là vừa rồi, nếu thật sự nhỏ quá thì cậu cứ mặc áo chống đạn bên ngoài." Du Tĩnh Lan nhẹ nhàng trả lời câu hỏi trong lòng Giản Duật Chí.
Khi trở về số 5 Quan Sơn Trung Lộ đã gần nửa đêm, xe dừng ở nơi xuất phát, Du Tĩnh Lan vừa xuống xe đã thấy chiếc xe của phủ Tổng thống đỗ cách đó không xa.
Giản Duật Chí theo sát phía sau, khẽ nhắc nhở Du Tĩnh Lan nhanh chóng vào trong tòa nhà.
"Ôn Việt sẽ sắp xếp chỗ ở cho cậu, nghỉ ngơi một chút đi."
"Vâng, thưa Bộ trưởng."
Cửa thang máy đóng lại, Du Tĩnh Lan đưa tay ra: "Đưa thiết bị liên lạc cho tôi."
Giản Duật Chí không động, anh có câu hỏi nhưng không muốn thất lễ, nên chỉ nghiêng đầu nhìn Du Tĩnh Lan.
"Ở tòa nhà phụ này cậu chỉ cần đợi lệnh, một số việc có phạm vi bảo mật khá nhỏ." Bàn tay Du Tĩnh Lan vẫn mở ra trước mặt Giản Duật Chí.
Giản Duật Chí có rất nhiều câu hỏi, rất nhiều câu hỏi mà anh biết rõ không nên hỏi.
Thang máy "ding" một tiếng dừng lại, cửa mở ra Ôn Việt đã đứng ở cửa. Du Tĩnh Lan có vẻ không có ý định đi xuống, Giản Duật Chí lại chịu đựng thêm hai giây rồi đành chịu thua, đưa tay xé thiết bị liên lạc sau tai đặt vào tay Du Tĩnh Lan, cúi mắt gật đầu chào rồi lùi ra khỏi thang máy.
Du Tĩnh Lan một mình đi qua hành lang trở về tòa nhà phía trước của Bộ Ngoại giao. Anh vẫn chưa sắp xếp xong những chuyện đã xảy ra trong vài giờ qua, nhưng ba người trong phòng họp có lẽ sẽ không sẵn lòng cho anh thêm thời gian.