Vượn trắng rất giữ lời hứa, đêm đến liền mang vảy rồng trả lại cho ta, có lẽ nó đã chơi chán rồi. Thấy ta đang đứng ngẩn ngơ nhìn về phía Thiên Trì, nó bèn chọc chọc vào lưng ta, hoa tay múa chân như muốn hỏi xem có gì mà nhìn chăm chú thế.
Đang lúc buồn chán, ta liền trút bầu tâm sự với nó, kể lể rằng mình chẳng biết làm sao để tìm ra đóa sen nào là nơi Na Tra đang gửi hồn. Nghe xong, vượn trắng liền ra hiệu một cách đơn giản và thô bạo.
Thấy ta vẫn chưa hiểu ý, vượn trắng vừa nhảy nhót vừa kêu chí chóe, tay chân múa may loạn xạ.
"Ý của ngươi là, cứ tìm đóa nào to nhất, đẹp nhất hả?" Cố gắng đoán ý nó, ta buột miệng hỏi.
Vượn trắng gật đầu lia lịa. Trong nhận thức của nó, cứ cái gì to, cái gì đẹp thì ắt hẳn là đồ tốt.
Ngẫm lại thì cái lý lẽ này nghe cũng có vẻ hợp lý.
Đứng từ cửa hang trên cao nhìn xuống, ta phóng tầm mắt bao quát mặt hồ Thiên Trì, nơi lá sen đã phủ kín hơn một nửa. Ở góc dưới bên trái, có một nụ hoa màu hồng phấn rất lớn, lá sen xung quanh cũng vươn cao khỏi mặt nước, xếp tầng tầng lớp lớp rất đẹp mắt. Quan sát tổng thể, đóa hoa ấy trông như vầng trăng được các vì sao vây quanh vậy.
Ta quyết định tin vào suy đoán này và đi thử vận may. Vượn trắng xuống núi về nhà, còn ta thì men theo con dốc đi xuống Thiên Trì.
Không biết hiện giờ Na Tra có ý thức hay không, và liệu ta có đang hầu hạ nhầm đối tượng không nữa. Dù sao thì cả nửa cái hồ này toàn là những nụ sen chưa nở, nhìn hoa cả mắt, chẳng biết đâu mà lần.
Mang theo đủ loại suy đoán trong đầu, ta lội xuống nước, rẽ đám lá sen ken đặc, cảm giác như đang len lỏi trong một khu rừng tí hon.
Bơi đến dưới nụ hoa to nhất kia, ta vươn cổ lên nhìn, ôi chao, những chiếc lá sen quanh đây to ngang ngửa cái mai rùa của ta rồi.
Từng chiếc lá vươn cao khỏi mặt nước, trông hệt như những chiếc ô xanh.
"Xin hỏi, ngài có phải là Thái tử Na Tra không?" Nổi lềnh bềnh bên dưới, ta lễ phép cất tiếng hỏi thăm.
Nụ hoa vẫn im lìm không đáp, chỉ có những gợn sóng do ta bơi tạo ra đẩy đưa hoa và lá khẽ đung đưa.
Thôi thì đã đến đây rồi, ta bèn đi hỏi thăm hết một lượt những nụ hoa to lớn quanh đó.
Một canh giờ sau, ta nằm vật ra bờ hồ thở hổn hển, không ngờ việc này lại tốn sức đến thế. Chẳng có đóa sen nào thèm trả lời ta, còn không nhiệt tình bằng đám cá nhỏ hay bu lại hóng chuyện.
Xem ra Na Tra lúc này vẫn chưa có ý thức.
Sau này ngày nào ta cũng phải đến đây đi dạo, bồi dưỡng tình cảm lại từ đầu mới được. Dù sao thì muốn "dưỡng thành" thì phải nuôi, không nuôi sao mà thành được.
Nước ở Thiên Trì cực kỳ tốt, ta chẳng cần phải bổ sung thêm chất dinh dưỡng gì cả. Bơi vài vòng, ta không hề thấy một chiếc lá hay bông hoa nào héo úa, ngược lại, tất cả đều đang phát triển rất tốt.
Ta đã bắt đầu mơ tưởng đến niềm vui thu hoạch củ sen vào độ cuối hạ đầu thu rồi. Sẽ có hạt sen để ăn, lại còn có ngó sen nữa, thậm chí có thể dùng làm thuốc. Na Tra bây giờ đúng là toàn thân đều là bảo bối.
Biết đâu ta còn có thể kiếm được một món hời nhờ hắn.
Ta vươn tay sờ thử vào chiếc lá tròn vo, lướt dọc theo những đường gân lá, cảm nhận xúc cảm không mấy láng mịn. Bề mặt lá sen không hề trơn nhẵn mà hơi ram ráp, có những chiếc lông tơ li ti.
Sờ soạng vài chiếc lá xong, ta bơi lại gần đóa hoa to nhất, đưa tay định chạm vào. Bất ngờ, chiếc lá đang vươn cao bỗng nghiêng xuống, đập cái bốp vào đầu ta.
Ta lập tức rụt cổ lại làm con rùa rụt đầu, chui tọt xuống dưới những tán lá khác để quan sát.
Vừa rồi là do gió thổi sao?
Thấy không còn động tĩnh gì nữa, ta lại bơi quanh cọng sen cao ngất. Gió đêm thổi qua, lá sen va vào nhau xào xạc, nghe như cả hồ sen đang thì thầm to nhỏ.
Lấy nụ hoa to nhất làm tâm, ta bơi vòng quanh, vừa bơi vừa nói chuyện với những nụ hoa xung quanh. Biết đâu một trong số đó chính là bản tôn của hắn thì sao.
"Thái tử Na Tra, sau này ta sẽ ở đây bầu bạn với ngài, cho đến khi ngài tái sinh."
"Ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt những ân oán cũ nữa nhé. Chuyện quá khứ chỉ như mây khói thoảng qua thôi đúng không, phải nhìn về phía trước thì tương lai mới rộng mở được."
"Sau này ngài sẽ là vị thần hộ giá thần dũng vô song, thống lĩnh thiên binh thiên tướng oai phong lẫm liệt."
"Cho nên, ngài chấp nhặt với một con rùa nhỏ bé, ít va chạm làm gì cho mệt."
"Hôm nay trăng đẹp lắm, vừa to vừa tròn, nếu mắt tinh, liệu có nhìn thấy Quảng Hàn Cung không nhỉ?"
"Ngày mai ban ngày ta lại đến nói chuyện với ngài nhé, ta bơi bên cạnh chắc không làm phiền ngài đâu nhỉ?"
Một khi đã mở miệng là ta cứ lải nhải không ngừng, ta nghĩ liệu pháp "trò chuyện" này cũng là một cách hay. Chắc cũng giống như các bà mẹ mang thai mười tháng hay nói chuyện với con trong bụng vậy, dùng âm thanh để thiết lập mối liên kết.
Biết đâu những đóa sen này sẽ quen dần với giọng nói của ta. Làm ơn đi mà, nhất định phải làm cho Na Tra xóa bỏ oán niệm với ta đấy nhé.
Nếu hắn quên sạch ký ức kiếp trước thì càng tốt!
Mà này, liệu ta có thể lén đổ một bát canh Mạnh Bà xuống Thiên Trì được không nhỉ?