Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Củ Sen Hầm Rùa Đen

Chương 43: Hỏi thăm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chẳng dám nghĩ ngợi nhiều thêm nữa, giữa hương hoa nồng nàn, ta lao thẳng xuống Thiên Trì, lặn sâu xuống tận đáy rồi vùi mình vào lớp cát để tự vệ.

Ta cứ ngỡ chốn Linh Sơn này sẽ chẳng bao giờ có thời tiết khắc nghiệt đến thế, xem ra là ta đã lo xa quá rồi. Có lẽ chỉ bên phía Lôi Âm Tự khí hậu mới ổn định chăng?

Dù sao cũng đang là thời điểm giao mùa cuối xuân đầu hạ, coi như là mùa mưa đi.

Ta dùng móng vuốt đào hố, cố gắng chôn mình sâu hơn dưới lớp bùn cát nơi đáy nước. Bôn ba suốt gần một năm trời, giờ đến được đích lại suýt chút nữa bị sét đánh trúng, quả thực mệt mỏi vô cùng.

Cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời, ta chẳng còn sức đâu mà sợ hãi nữa, cứ thế ôm chặt lấy tấm vảy rồng hộ thân rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này chẳng biết kéo dài bao lâu, đến khi ta tỉnh dậy và ngoi lên mặt nước thì mây đen đã tan, mưa cũng đã tạnh, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp nơi. Đám cá nhỏ trong hồ lại tung tăng bơi lội giữa những tán lá sen, có vài con to gan còn bơi lại gần rỉa rỉa vào mai rùa của ta.

Trong số đó có một cô cá mập mạp đã khai mở linh trí, cô nàng bắt chuyện với ta bằng giọng nói non nớt, mềm mại.

"Sao trên người bạn lại có hơi thở của rồng thế?"

Ta đeo lại tấm vảy rồng lên cổ, chỉ vào lớp vảy màu xanh lam mà nói: "Đây là quà do Tam thái tử Đông Hải tặng, nên mới vương lại mùi của ngài ấy."

Cô cá mập gật gù ra chiều đã hiểu: "Hóa ra là vậy, bạn đến đây để bái Phật à?"

"Ta đến tìm con trai thứ ba của Lý Thiên Vương, Na Tra thái tử."

"Thế thì bạn phải lên trời mà tìm chứ, sao lại chui xuống hồ làm gì? Chẳng lẽ con trai thứ ba của Lý Thiên Vương lại là một con cá sao?"

Xem ra cô cá mập này tuy đã có linh trí nhưng thông tin lại chẳng được nhanh nhạy cho lắm, vẫn là hai con mãng xà khổng lồ trước đó hiểu biết nhiều hơn.

Ta giải thích qua loa một hồi, cô cá mập có vẻ hiểu, nhưng cũng có thể là quay đi cái lại quên ngay.

Bởi vì cô nàng cứ quấn lấy ta hỏi mãi, tại sao Lý Na Tra lại ở trong hoa sen mà không phải trong bụng cá diếc, cá chép, hay trong bụi tre, cây tùng, cây hạnh bên bờ, hoặc là biến thành con rết, con khỉ...

Cảm giác như đang gặp phải mấy đứa trẻ mẫu giáo vậy, mà ta thì cũng chịu chết chẳng biết trả lời sao.

Thế nên ta hỏi thẳng luôn: "Bạn là cá bản địa ở đây, vậy bạn có biết năm ngoái Thiên Trì từng xuất hiện một luồng kim quang giáng xuống không?"

"Biết chứ!"

"Thế luồng sáng đó rơi xuống chỗ nào vậy?"

"Lúc đó ánh vàng rực rỡ lắm, cả cái Thiên Trì này đều nhuộm một màu vàng óng ánh luôn."

"..."

Phạm vi thế này thì rộng quá.

Ta quyết định đi hỏi thăm thêm vài yêu quái sống quanh đây. Tuy nhiên, câu trả lời nhận được đều rất mơ hồ. Đêm hôm đó kim quang giáng thế, quả thực cả mặt hồ đều tỏa sáng rực rỡ.

Xem ra ta sẽ phải tốn kha khá thời gian để tìm kiếm rồi. Nhưng dù sao người cũng đã ở đây, không cần phải hoảng loạn, ta nhất định sẽ tìm ra thôi.

Ban đầu ta định xây tổ dưới đáy Thiên Trì, nhưng dưới đó toàn là cảnh quan tự nhiên, chẳng có dấu vết nào của việc xây dựng động phủ, tự mình đào hang thì phiền phức quá. Chi bằng tìm một hang động gần Thiên Trì rồi bài trí lại một chút, như vậy tiện hơn nhiều.

Mất nửa ngày trời ta mới tìm được một hang động nằm ở lưng chừng núi. Bác bọ ngựa sống gần đó bảo rằng, cái hang này trước đây là nơi ở của một con chuột lông trắng mũi vàng, nhưng năm kia nó đã chuyển nhà đi rồi.

Nghe có vẻ quen tai nhỉ, chẳng lẽ lại là cô em gái nuôi chuột bạch sau này của Na Tra?

Dù sao đi nữa, tìm được chỗ ở ưng ý là ta vui rồi.

Hang động này cách Thiên Trì không xa, địa thế lại cao ráo, không lo bị ngập nước, hơn nữa bên trong còn có rất nhiều ngã rẽ. Có một đường hầm đi xuống dẫn thẳng ra khe núi, sau đó cứ men theo đường lớn là có thể đến được thị trấn của người phàm gần nhất.

Đối với một con rùa từ phương xa đến tạm trú như ta, hàng xóm xung quanh tỏ ra khá tò mò và kéo đến xem. Có một chú vượn trắng đặc biệt thích tấm vảy rồng trên cổ ta, nó mang đến rất nhiều hoa quả, muốn đổi lấy nó.

Ta xua tay ý bảo không đổi, nhưng có thể cho nó mượn chơi một canh giờ, trước khi trời tối phải mang trả lại.

Vượn trắng cầm vảy rồng đi chơi, còn ta lại loay hoay một hồi, đến khi mặt trời lặn thì cũng dọn dẹp xong hang động.

Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều tắt hẳn, một vầng trăng sáng từ từ nhô lên, ánh trăng bàng bạc phủ trùm lên quần sơn. Ta ngồi ở cửa hang, phóng tầm mắt nhìn xuống Thiên Trì bên dưới. Từ góc độ này nhìn xuống, quả thực một nửa mặt hồ đều là lá sen, một nửa xanh ngát, một nửa xanh thẫm màu nước.

Mỗi khi gió thoảng qua, ta lại ngửi thấy hương sen thoang thoảng, dịu nhẹ, khiến tâm hồn như được tưới mát.
« Chương TrướcChương Tiếp »