Bôn ba trên biển mấy tháng trời, sau khi cập bến tại một bán đảo ở Tây Hải, ta lại tiếp tục hành trình trèo đèo lội suối, vượt núi băng rừng. Cứ thế đi miết từ mùa hè cho đến tận cuối xuân năm sau.
Cuối cùng, ta cũng đã đến được Linh Sơn, nơi có Phật quang phổ chiếu.
Sau khi bò qua một hang động chật hẹp, ta đứng dậy phủi sạch đất cát và cỏ vụn trên người, rồi chống nạnh nhìn những dãy núi trập trùng trước mắt.
Lắng nghe kỹ, có thể nghe thấy tiếng chuông chùa từ xa vọng lại. Dường như không khí dưới chân núi cũng tràn ngập linh lực trong lành, chỉ hít một hơi thôi cũng đủ để gột rửa tâm hồn.
"Nhìn kìa, con rùa nhỏ này chắc là từ dưới biển lên nhỉ."
"Con rùa này không nhỏ đâu, cũng to phết đấy."
"Trông cũng đáng yêu ghê, muốn sờ thử mai của nó quá."
Nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán, ta quay đầu lại và thấy hai con mãng xà khổng lồ đang quấn mình trên một cành cây to.
Ta sợ đến đứng tim, bất giác lùi lại hai bước, tay vô thức nắm chặt chiếc vảy rồng trước ngực.
"Ồ~ Mùi của Long tộc."
"Xem ra là có chỗ dựa rồi đây."
Hai con rắn lại trao đổi với nhau vài câu, sau đó một con trăn gấm trườn xuống từ thân cây, nheo mắt cười nói: "Rùa nhỏ, lần đầu đến Linh Sơn à?"
Thấy chúng không có ý định tấn công, ta cũng bình tĩnh lại một chút: "Chào các vị, ta là rùa từ nơi khác đến, từ thủy cung Đông Hải qua đây tìm người."
"Bọn ta đã ở đây mấy ngàn năm rồi, ngươi tìm ai? Biết đâu bọn ta lại biết đấy."
"Con trai thứ ba của Lý Thiên Vương, Lý Na Tra."
Hai con rắn liếc nhìn nhau, xem ra chúng biết chuyện, nhưng đồng thời cũng tỏ ra càng thêm hiếu kỳ về ta.
Con trăn gấm vừa lè lưỡi về phía ta, vừa lượn quanh người ta mà hỏi: “Phật Tổ đã đặt hồn phách của hắn vào trong hoa sen để nuôi dưỡng rồi, ngươi tìm hắn làm gì? Chẳng lẽ ngươi là con rùa nhỏ mà hắn nuôi à?”
“Ờm, tại ta từng cắn hắn một miếng, mà hắn lại thù dai, nên ta muốn đến đây để chuộc tội.”
“Ra là vậy à. Hay là thế này, ngươi cho ta sờ thử mai rùa của ngươi một chút, ta sẽ chỉ đường cho ngươi, chịu không?”
“Xin mời cứ sờ.”
Nghe vậy, ta liền nằm bẹp xuống đất, ra vẻ ngoan ngoãn mặc cho chúng sờ mó. Hai con rắn bèn trườn tới, quấn lấy quấn để ta, thậm chí còn há to miệng ra ướm thử một cái.
Sau khi bị chúng nó quấn suốt cả một canh giờ, hai con trăn lớn dường như đã thỏa cơn ghiền “hít” rùa, bèn vui vẻ chỉ tay về phía dãy núi ở đằng đông, bảo rằng ở đó có một Thiên Trì, bên trong trồng đầy hoa sen.
Chúng còn nói, lần trước có thấy một vệt kim quang bay vào trong đó, hẳn đó chính là hồn phách của Na Tra.
Sau khi tạ ơn hai con trăn lớn, ta bèn đi về phía dãy núi ở phương đông. Trên đường đi, ta bắt gặp không ít thú lành, trông con nào con nấy cũng đều rất ung dung, tự tại.
Ngay cả trên trời cũng có những con phụng hoàng ngũ sắc bay lượn, tiếng kêu trong trẻo véo von, nghe thật êm tai.
Xem ra, việc an cư lạc nghiệp ở gần Linh Sơn này cũng không tệ chút nào.
Thiên Trì ở nơi đây không nằm trên đỉnh núi, mà lại tọa lạc ở một vùng đất thoai thoải, được bao bọc bởi mấy ngọn núi. Nước ở đây cũng là dòng nước chảy, nhưng chảy rất ổn định, gần như không có chỗ nào xiết cả, tạo điều kiện thuận lợi cho hoa sen sinh trưởng.
Những tán lá sen rộng lớn chen chúc nhau, vươn lên như thể đang ganh đua, che phủ hơn nửa mặt hồ. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, những chiếc lá xanh lại mềm mại xòe ra, tựa như tà váy của người thiếu nữ.
Từng đóa hoa sen e ấp ẩn mình giữa những chiếc lá gần tròn, khiến ta nhất thời bị mê hoặc, hoàn toàn không biết đóa hoa nào mới là Na Tra.
Bị cảnh đẹp làm cho choáng ngợp, ta cứ đứng ngây ra trên bờ, hoàn toàn không nhận ra những đám mây đen dày đặc đã tụ lại trên đầu mình từ lúc nào.
“Ầm ầm——”
Mãi cho đến khi tiếng sấm đầu tiên vang lên, ta mới giật mình rụt cổ lại.
Trong chớp mắt, gió lớn gào thét, mưa như trút nước. Mấy con vật nhỏ liền vội vàng tìm chỗ trú mưa, còn lũ cá dưới hồ cũng lẩn trốn cả vào dưới lá sen.
Rõ ràng ban nãy trời vẫn còn đang trong xanh nắng đẹp, thế mà bây giờ lại đổ mưa giông. Mấy tiếng sấm lớn liên tiếp nổ vang, tia chớp như muốn bổ thẳng xuống đầu ta, cứ như thể đang chỉ thẳng vào mặt mà mắng ta vậy.
Chẳng lẽ là không chào đón mình sao?