Mấy ngày sau, ta trở về Thủy Tinh cung. Quy thừa tướng cũng không hỏi han gì về chuyện giữa ta và tiểu lão bản có tiến triển gì không. Bởi vì, một khi ta đã chọn chạy về đây, thì chắc chắn là chẳng có hy vọng gì rồi.
"Ông ngoại, con sắp phải lên đường đến Linh Sơn rồi. Chuyến đi này không biết sẽ mất bao nhiêu năm, ông nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"Ôi dào, xem con nói cứ như sinh ly tử biệt không bằng. Chẳng qua chỉ là chuyện ta bay thêm nửa tháng đường thôi mà, lúc nào rảnh rỗi lão phu sẽ đến thăm con."
"...Cũng phải ha, ông ngoại biết bay mà. Không như con, vẫn chỉ biết ngự hải thôi."
"Không sao, con đến Linh Sơn tu luyện, nơi đó linh khí dồi dào, lại ở ngay dưới chân Phật Tổ, chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh thôi."
"Vâng, đợi đến khi con biết bay, con sẽ tranh thủ về thăm ông."
Quy thừa tướng xoa đầu ta, rồi tặng ta một chiếc túi Càn Khôn có sức chứa khá lớn, có thể đựng được rất nhiều thứ. Chỉ cần có chiếc túi này, mọi hành lý của ta đều có thể gói gọn vào trong.
Sau khi thu dọn xong xuôi, ta lẩm nhẩm khẩu quyết, túi Càn Khôn liền thu nhỏ lại, ta tiện tay đeo lên người.
"Ông ngoại, con đi đây."
"Lên đường bình an nhé, sao ta cứ có cảm giác đã tiễn con rời nhà không biết bao nhiêu lần rồi."
"Hì hì."
Ông lão chống gậy chỉ thấy khó hiểu, còn ta thì mỉm cười đạp sóng, cứ thế lướt đi về phía tây rực rỡ ánh chiều tà, ngay trước khi vầng dương kịp lặn hẳn xuống mặt biển.
Giờ đây, ta không cần phải lúc nào cũng đốt vàng mã cho Na Tra, cũng không còn gặp ác mộng nữa, nhờ vậy mà tốc độ đi đường của ta đã tăng lên đáng kể. Hơn nữa, với vảy rồng của Ngao Bính trên người, ta có thể tung hoành ngang dọc trên khắp vùng biển rộng lớn này mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Vì một cuộc sống hạnh phúc, ấm no sau này, ta chỉ biết một lòng một dạ lên đường.
Hành trình từ Đông Hải đến Tây Hải, rồi lại phải lên bờ để tới Linh Sơn, quả thật không ngờ rằng trên chặng đường dài đằng đẵng này, ta lại có một mối duyên bất ngờ.
Tây Hải Tam thái tử Ngọc Long, người mà sau này chính là Bạch Long Mã, dĩ nhiên là ta không có cơ hội gặp mặt. Tuy nhiên, ta có nghe các loài sinh vật biển ở Tây Hải nhắc đến ngài ấy.
Sau đó, ở Tây Hải ta gặp được một con rùa biển đực, mới tu luyện được hơn ba mươi năm. Hắn vừa gặp đã yêu ta, còn muốn cùng ta song tu.
Chú rùa kiên trì này đã bơi cùng ta suốt ba ngày ba đêm, tên là Khoái Khoái. Hắn dẫn đường cho ta, giúp ta tìm những tuyến đường biển tắt, còn luôn miệng khen mai rùa của ta rất đẹp, ngay cả vết khuyết hình trăng lưỡi liềm cũng vô cùng đặc biệt.
Đây chẳng phải là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi" trong truyền thuyết hay sao.
Đến ngày thứ tư, cuối cùng ta cũng dừng lại, ra hiệu tìm một hòn đảo nhỏ để nói chuyện. Khoái Khoái vui mừng khôn xiết đi theo ta, chẳng hề nghi ngờ liệu ta có ý đồ mưu tài hại mạng hay không.
Ví dụ như cướp cái mai rùa của hắn chẳng hạn.
"Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ kỹ rồi, thật ra ta cũng không phải là không muốn tìm bạn đời." Chúng ta ngồi sóng vai bên nhau, ta lấy đồ ăn từ trong túi Càn Khôn ra chia cho hắn.
Khoái Khoái nhận lấy rồi ăn ngay, cười ngọt ngào: "Tiểu Quy, nàng đồng ý kết đôi với ta rồi sao?"
"Trước đó, ta có chuyện này muốn nói thẳng với ngươi."
"Chuyện gì? Lẽ nào nàng đã là rùa tình nhân của Tam thái tử Đông Hải rồi sao?" Hắn chỉ vào chiếc vảy rồng treo trên cổ ta, giọng có chút thất vọng.
"Không, chiếc vảy rồng này chỉ là quà tặng hữu nghị thôi."
"Vậy à, thế nàng muốn nói thẳng chuyện gì?"
"Ngươi có biết Lý Na Tra, con trai thứ ba của Lý Thiên Vương, người đã đại náo Đông Hải nửa năm trước không?"
"Ta biết chứ! Chuyện đó chấn động lắm, khắp bốn biển ai ai cũng hay. Nhưng mà một đại nhân vật như vậy thì có liên quan gì đến Tiểu Quy chứ?"
Quả nhiên, ngay cả rùa biển ở Tây Hải cũng biết chuyện thủy cung Đông Hải bị đập phá, đúng là tiếng xấu đồn xa.
Ta ngập ngừng một lúc rồi mới thú nhận.
"Ta đã chọc giận hắn, vết khuyết trên mai này cũng là do hắn đánh ra. Bây giờ ta phải đến Linh Sơn để giải quyết ân oán cá nhân. Chuyến đi này không biết sẽ mất bao nhiêu năm, vì vậy ta không thể dễ dàng nhận lời ngươi, cũng không muốn làm liên lụy đến ngươi."
Khoái Khoái sợ đến mức đánh rơi cả miếng thịt khô trong tay. Lãng phí thì không tốt chút nào, thế là ta nhặt lên ăn luôn, rồi đưa cho hắn một miếng mới.
"Vì vậy, bây giờ ta không thể tìm bạn đời để song tu được. Mấy ngày nay cảm ơn ngươi đã dẫn đường, hữu duyên sẽ tái ngộ."
Hắn quả thật đã bị dọa cho sợ mất mật. Mãi cho đến lúc ta rời đi, Khoái Khoái cũng không thể thốt ra thêm một lời nào đề nghị đi cùng nữa.
Ôi, nếu hắn không sợ những chuyện này mà nói rằng sẽ đợi mình, thì mình cũng có thể cân nhắc đến chuyện qua lại. Nói cho cùng thì yêu đương mà, đều là rùa cả, có gì cũng nên bàn bạc với nhau chứ.