Chương 40: Ngao Bính thái tử thật tốt bụng

Na Tra cào mai của ta cứ như mèo dùng bàn cào móng, chỉ cảm thấy hơi ngứa ngáy khó chịu. Nhưng Ngao Bính chỉ khẽ cào một cái, lại mang một ý vị khó tả, khiến toàn thân ta tê dại, nổi cả da gà.

“Có chuyện gì vậy, Thái tử Ngao Bính?”

Ngao Bính dùng đầu ngón tay miết theo phần rìa bị vỡ trên mai rùa của ta, đôi mắt rồng tròn xoe nhìn chăm chú, hỏi: "Vết khuyết hình trăng lưỡi liềm này không thể phục hồi được à?"

Trước đây, mai rùa của ta cũng từng bị thương, nhưng cùng lắm cũng chỉ là vài vết xước, tịnh dưỡng chừng ba năm tháng là lại lành. Chỉ tiếc là cái vết khuyết do Na Tra gây ra này, làm cách nào cũng chẳng thể liền lại được nữa.

Giờ đây ta đã nhìn thoáng hơn nhiều rồi, nên cũng thản nhiên đáp: "Hình như là vậy đó. Nhưng cũng không sao, như thế này lại càng dễ nhận ra ta hơn."

Thấy ta chẳng mấy bận tâm, Ngao Bính vẫn có vẻ tiếc nuối: "Sau này khi hóa thành hình người, chắc sẽ không ảnh hưởng đến dung mạo của nàng chứ."

Ta: "..."

Ngao Bính: "Vết khuyết đó ở ngay chỗ đuôi của nàng, nên mặt chắc là không có vấn đề gì đâu."

Chẳng lẽ sau này khi ta biến thành người, mông sẽ bị thiếu một miếng thịt à?

Không muốn nghĩ sâu hơn về một chuyện kinh khủng như vậy, ta vội vàng bôi thuốc cho hắn xong rồi xin phép: "Ngao Bính thái tử, ta đến đây cũng đã hơn nửa tháng rồi, đã đến lúc phải trở về."

"Là về Thủy Tinh cung sao?"

"Ta muốn đến Linh Sơn."

"Đến đó làm gì?"

"Trước đây Quan Âm Bồ Tát có nói, nếu muốn hóa giải triệt để oán hận của Na Tra thái tử, thì hãy để ta thử nuôi dưỡng ngài ấy."

Ngao Bính nghi ngờ ngẩng đầu rồng lên, cặp sừng suýt nữa thì hất văng cả ta đi. Hắn vội lùi lại một chút, nửa thân mình cuộn tròn lại, hỏi: "Nàng nói "nuôi" là sao? Chẳng lẽ nàng định làm vυ" nuôi cho hắn à?"

Ta nào dám cho Na Tra bú chứ, mà ta lấy đâu ra sữa!

"Không phải đâu ạ, nhục thân của Na Tra sẽ được tái tạo từ củ sen, nên chắc là giống như... trồng hoa thôi ạ?"

Thật không ngờ, một thân thể máu thịt đàng hoàng lại sắp biến thành người thực vật, dù chính bản thân ta cũng từng từ người biến thành rùa rồi tái sinh một lần.

Ngao Bính nghe vậy thì đã hiểu ra ý của ta. Hắn suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Dường như hắn cũng chẳng có lý do gì để ngăn cản ta, bởi vì một khi Na Tra nổi điên lên, thì đến cả Long tộc cũng không cản nổi.

"Cái này cho nàng này, tiểu Quy."

Nói rồi, Ngao Bính bèn gỡ một chiếc vảy rồng xanh biếc như ngọc của mình xuống. Ta cẩn thận đón lấy món bảo bối đang tỏa ra ánh huỳnh quang màu xanh nhàn nhạt ấy.

"Trên này có khí tức của ta, có thể xua đuổi được yêu quái dưới biển, mà mấy tiểu yêu trên cạn cũng không thành vấn đề."

"Đây là bùa hộ mệnh đúng không ạ!" Ta có chút kích động, thứ này còn lợi hại hơn cả lệnh bài thông hành Tứ Hải mà lão bản đã cho ta nữa.

"Cũng gần giống vậy. Tiếc là tu vi của nàng còn thấp, nếu không còn có thể dùng vảy rồng để liên lạc với ta."

"Thần kỳ vậy sao!" Xem ra mấy chuyện như truyền âm ngàn dặm, cho dù có vật trung gian, nhưng nếu tu vi không đủ thì cũng đành chịu. Hoặc cũng có thể, muốn vảy rồng của hắn cảm ứng được với nhau, thì cả hai bên đều phải có tu vi thâm hậu.

"Sau này cứ đeo vảy rồng trên người, ta sẽ biết nàng đang ở đâu."

"Cảm ơn Ngao Bính thái tử."

Rời khỏi thủy các, ta vẫn còn đang suy nghĩ xem nên cất giữ chiếc vảy rồng quý giá này như thế nào. Bỗng nhiên, Xà cô nương nhìn thấy chiếc vảy lấp lánh trong tay ta, nàng liền quẫy đuôi rắn bơi tới, thân mật áp vào má ta.

"Tiểu Quy cũng nhận được vảy rồng rồi à."

Ta khựng lại: "Xà cô nương cũng có sao?"

"Vảy rồng của Tam thái tử nhiều đến mức cạo mãi không hết, không ít cô nương đều có đâu, đặc biệt là mấy tiểu yêu tu vi còn yếu, xem như có được một tấm bùa che chở."

"Thì ra là vậy, Ngao Bính thái tử thật tốt bụng."

"Hắn đối xử với nữ nhi rất tốt. Để ta giúp ngươi biến chiếc vảy rồng này thành vòng cổ, đeo lên là được."

"Vâng ạ, cảm ơn cô nương."

Nhờ có đôi tay khéo léo của Xà cô nương, ta đã có được một chiếc vòng cổ vảy rồng. Sợi dây được bện từ dây gai, lại được nàng yểm thêm pháp lực nên sẽ không dễ bị đứt.

Xà cô nương đeo chiếc vòng lên cổ ta, rồi lại giúp ta thu dọn đồ đạc, sau đó tiễn ta một mạch ra khỏi cung điện dưới đáy biển sâu, còn hẹn lần sau ta lại đến chơi.