“Thái tử Ngao Bính tự nhiên là vừa xinh đẹp lại vừa cao quý, tiểu Quy vô cùng khâm phục ạ.”
Đối mặt với câu hỏi của hắn, ta thành tâm đáp lời.
“Ngoài những điều đó ra thì sao?”
“Hửm?”
“Nàng thấy ta đẹp, vậy mà không có suy nghĩ nào khác sao?”
“Ồ, có chứ ạ, vết thương ở đâu, để ta giúp ngài bôi thuốc.”
“…”
Hắn có hơi phiền muộn mà thổi thổi râu rồng, chòm râu dài mềm mại phất phơ lướt qua má ta, làm ta thấy nhồn nhột, suýt nữa thì hắt xì.
Ngao Bính lặng lẽ dùng nửa thân trên quấn lấy ta. Đến khi ta kịp phản ứng lại thì đã rơi vào vòng vây của hắn rồi. Trông còn thuần thục hơn cả cách rắn siết mồi nữa.
“Ta hỏi lại lần nữa, thấy thế nào?”
Đây là câu hỏi đọc hiểu môn Ngữ văn đấy à, ta phải dùng một từ đồng nghĩa khác để trả lời sao? Hay là không nên đánh giá từ phương diện ngoại hình, mà nên xét về sức mạnh chăng?
“Vừa mạnh mẽ xinh đẹp lại vừa thần thánh không thể xâm phạm, toát ra khí chất của một kẻ mạnh!”
“Đến gân cũng bị rút cả rồi mà còn kẻ mạnh nỗi gì, có xinh đẹp thì đúng là thật.”
“Ờm…” Câu này ta không biết đáp lại thế nào.
Nhận ra ta lại rơi vào trạng thái vừa cấp bách vừa mông lung như đang phải giải đề, Thanh Long chỉ cúi người xuống.
“Ta không có ý làm khó nàng, chỉ là ta cảm thấy, dường như Tiểu Quy chẳng có suy nghĩ gì khác về ta cả. Lẽ nào ta đã mất đi sức hấp dẫn rồi sao?”
Hả? Hắn có muốn nghe lại xem mình vừa nói cái gì không? Rất mập mờ đó.
Vả lại, trước đây ta cũng từng mơ mộng hão huyền rồi.
Ôm hai chân trước, ta ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ: “Ta không hiểu ý của Thái tử Ngao Bính.”
Ngao Bính lật bụng lại, vảy ở vùng bụng vừa nhạt màu lại vừa thưa thớt hơn, có lẽ sờ vào cũng sẽ mềm hơn một chút. Ta nhìn thấy một vết sẹo màu nâu sẫm, đó là vết thương do bị xé rách, trông như một con rết đang nằm bò trên đó.
Cả cái ao này đều là nước thuốc, chuyên dùng để hắn trị thương tĩnh dưỡng, sau này còn được thêm vào các loại dược liệu trị sẹo nữa.
Với một tư thế hoàn toàn thả lỏng, Ngao Bính ung dung nói: “Ta cứ ngỡ, Tiểu Quy hẳn là sẽ thích ta.”
“Ta không xứng.”
“Không xứng là một chuyện, chẳng lẽ ta không đẹp sao?”
“Đẹp ạ.”
“Hay là nàng thích kiểu như Lý Na Tra hơn?”
Ta sợ hãi lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không không không!” Kiểu người đó chỉ có thể đứng nhìn từ xa thôi, hoàn toàn không thể có chuyện yêu đương được.
“Trong hơn một trăm năm qua, nàng đã có người trong lòng nào chưa?”
“…” Thật ra thì cũng suýt nữa là thầm thương trộm nhớ hắn rồi, nhưng may là hồng nhan tri kỷ của hắn nhiều quá, nên ta còn chưa kịp lún hố đã tự động rút lui rồi.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt ta vẫn tỏ ra rất thành khẩn, nghiêm túc nói: “Ta chỉ muốn tu luyện cho tốt, dành dụm một ít tiền, sau đó tìm một nơi thật đẹp để nuôi một con chó bầu bạn, rồi trồng thêm ít rau, nuôi mấy con gà lấy trứng sống qua ngày.”
“Như vậy có vui không? Ta có thể cho nàng vinh hoa phú quý.”
“Thái tử Ngao Bính, tại sao lại muốn cho ta những thứ này? Ngài đối với ta không có tình cảm gì khác đấy chứ.”
“Dù sao nàng cũng là ân nhân cứu mạng của ta. Còn về tình cảm khác, chuyện đó phải đợi sau khi nàng có hình người rồi hẵng bàn. Ta khá là thích tính cách thật thà, không phô trương của Tiểu Quy.”
“Vậy ý ngài là, bây giờ chúng ta có thể là bạn bè?”
“Đúng vậy, là bạn bè.”
Bạn bè của Ngao Bính thì nhiều vô số kể, đặc biệt là bạn khác giới, cho nên khi nói những lời này, hắn chẳng hề có chút gánh nặng nào.
Nếu đã như vậy, ta cũng không giả vờ nữa, mà thẳng thắn nói luôn: “Thật ra bây giờ ta không cầu tiền tài nữa, chỉ hy vọng có thể được Long tộc Đông Hải chống lưng, để sau này nếu có bị người ngoài bắt nạt, ta vẫn còn có thể quay về Đông Hải để trốn.”
“Tiểu Quy, Đông Hải mãi mãi là nơi nàng có thể trở về.”
Nghe cứ như thể hắn đang nói rằng ta cũng có một mái nhà ở đây vậy. Nếu không phải vì biết Ngao Bính là kẻ đa tình, thì lúc này chắc chắn ta lại tự mình đa tình nữa rồi.
Dù vậy, nội tâm ta vẫn cảm thấy ấm áp vì câu nói này, ta khẽ nói lời cảm ơn.
Tiếp đó, ta chuyên tâm bôi thuốc cho Thanh Long, còn chải cho vảy rồng của hắn sáng bóng, ngay cả râu rồng và đuôi rồng cũng dùng bàn chải chải cho suôn mượt, rồi thoa thêm cả dầu dưỡng râu nữa.
Cạch cạch một tiếng, móng vuốt của rồng khẽ cào nhẹ lên mai rùa của ta. Chân sau của ta mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.