Chương 38: Hắn đẹp chấn động mà

Nhìn thấy nụ cười gượng gạo này của ta, vẻ thong dong thường thấy trên gương mặt Ngao Bính đã bị sự kinh ngạc thay thế. Nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại giữ vững phong thái của mình, bước về phía ta và hỏi ta có bị dọa sợ không.

Ta vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, rồi nói với tiểu lão bản: “Cũng ổn ạ, ta không sao. Thái tử Ngao Bính có gì căn dặn, ta đều có thể làm.”

“Tại sao vẫn phải thêm cả chức danh vào vậy?”

“...Thân phận khác nhau ạ.” Ta rụt cổ lại, trả lời như vậy.

Hắn cũng không ép ta phải đổi cách xưng hô nữa. Ngao Bính vuốt lại mái tóc dài của mình, rồi nhận lấy dây buộc tóc từ tay Xà cô nương để búi lên.

Mọi cử chỉ của hắn đều toát lên một khí chất thanh nhã. Ta chỉ dùng ánh mắt thưởng thức để ngắm nhìn, quyết không để cho con nai nhỏ trong lòng chạy loạn nữa. Bây giờ tâm trạng đã bình tĩnh lại rồi, sẽ không còn ngại ngùng nữa.

Trong mắt ta, hắn lại trở thành một mỹ nam tỏa ánh hào quang vàng óng với khoảng cách xa vời, chỉ có thể ngắm nhìn, không thể có ảo tưởng.

Ngao Bính liếc ta một cái, rồi dùng giọng điệu không chắc chắn mà nói: “Ta cứ có cảm giác, hình như mình đã bỏ lỡ điều gì đó.”

Cũng nhạy bén phết đấy, nhưng mà chỉ là bỏ lỡ trái tim thiếu nữ vừa mới chớm nở của một con rùa thôi mà.

Sau khi đã xác định rõ thái độ của mình, ta bắt đầu đối xử với Ngao Bính bằng tâm thế của một tên tiểu đệ chân chó.

Ta phát hiện ra, những hải tộc hầu hạ hắn ở đây đều là mỹ nữ, người thì mập mạp, người thì thon thả, mỗi người một vẻ.

Chỉ có một mình ta là chưa hóa hình được, nhưng Ngao Bính đã thỉnh thoảng nhồi nhét vào đầu ta quan niệm về việc trở nên xinh đẹp rồi.

Tuy nhiên, tiêu chuẩn về cái đẹp của hắn lại không hề thống nhất, không phải kiểu da trắng dáng xinh, hay “trắng, trẻ, gầy” một cách rập khuôn và khiến người khác khó chịu.

Sự thưởng thức cái đẹp của Ngao Bính rất đa dạng, chỉ cần ngươi có nét đặc sắc riêng, bao gồm cả tính cách của ngươi, thì đó đều là những điểm mà hắn có thể tán thưởng.

Một nữ võ tướng đầy khí phách hay một cô em gái mềm mại yếu đuối như liễu rủ trong gió, hắn đều yêu thích. Còn về gợi ý ngoại hình cho ta, hắn hy vọng ta có thể đi theo hướng phóng khoáng và tươi sáng.

Ta đã khéo léo từ chối, ta có khuôn mặt của riêng mình.

Ngao Bính có chút buồn bực, cảm thấy gu thẩm mỹ của mình cũng không tệ. Nhưng hắn cũng không ép buộc ta, chỉ nói rằng bảo ta đừng trở nên quá kỳ quặc, nếu không hắn sẽ không nhịn được mà phẫu thuật thẩm mỹ cho ta.

Cũng tại tiểu lão bản đẹp trai đến mức vô pháp vô thiên, nên khi hắn nói những lời quá đáng đó, ta cũng không thể nào phản bác lại hắn một câu rằng: “Đi mà soi lại mình trong vũng nướ© ŧıểυ đi, còn ở đó mà yêu cầu người khác.”

Thường thì chỉ khi nào Ngao Bính gọi, ta mới lượn lờ đến trước mặt hắn để làm việc. Còn nếu không gọi, ta sẽ nằm ườn ra ăn uống no say.

Hắn cho ta rất nhiều đồ ăn, không ăn cũng lãng phí.

Cứ thế an tâm nằm hưởng thụ, những ngày tháng này trôi qua cũng thật thoải mái, gần như khiến ta sắp quên mất cả chuyện của Na Tra.

Cho đến một ngày nọ, đám cá tinh bên ngoài đi ngang qua cửa sổ của ta, bàn tán với nhau xem hồ sen ở đâu đẹp, củ sen ở đâu vừa to vừa ngon.

Như có một tiếng sét đánh thẳng vào đầu, ta có cảm giác cấp bách như vừa trượt chân từ thiên đường xuống địa ngục.

Không thể lãng phí thời gian ở đây được nữa. Dạo gần đây cảm thấy mối quan hệ với Ngao Bính cũng không tệ, ít nhất không phải là người dưng nước lã. Sau này nếu thật sự có chuyện gì cần nhờ vả, mặt dày mày dạn cầu xin một chút chắc cũng được.

Nhưng chuyện cản Na Tra, thì đúng là làm khó cường long rồi, giống như bảo Tôn Ngộ Không đi trông vườn đào vậy.

Ta chuẩn bị cáo từ Ngao Bính, trước tiên về lại Thủy Tinh Cung một chuyến để báo cáo với Quy thừa tướng, sau đó sẽ lên đường đến Linh Sơn. Ta không có bản lĩnh đằng vân giá vũ, về cơ bản là chỉ có thể đi đường thủy. Nếu trên đường lại chậm trễ thêm, thì ít nhất cũng phải mất một năm rưỡi mới đến nơi.

Nghĩ đến đây, ta phủi vụn bánh trên tay, vừa mới đứng dậy thì Xà cô nương đã bước đến nói.

“Tiểu Quy, Tam thái tử bảo cô đến thủy các bôi thuốc giúp ngài ấy.”

Ta giũ giũ cái mai, cảm thấy có chút khó hiểu. Mấy việc hầu hạ thân cận tỉ mỉ thế này thường không đến lượt ta làm. Hơn nữa ta cũng chưa hóa hình, cái chân trước này sao có thể thoải mái bằng những ngón tay thon dài của nữ tử được chứ.

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng lại không thể chất vấn ý đồ của tiểu lão bản, ta đành đi theo.

Thủy các được xây dựng dựa theo địa thế, có một cái ao cực lớn, đủ để hải táng mười vạn con rùa như ta.

Ngao Bính đang ở trong hình dạng thanh long bơi lội trong nước. Thấy ta đến, đầu rồng của hắn nổi lên mặt nước, gác lên bờ. Thái tử long tộc cao quý đương nhiên không phải là thứ mà một con rùa nhỏ bé có thể so sánh được.

Hắn đẹp đến mức khiến ta có một thoáng ngưng cả thở.

Lúc Ngao Bính và Na Tra giao đấu, thân hình đều bị hạn chế. Bây giờ nhìn lại, nguyên hình còn lớn hơn gấp đôi, và cũng uy phong lẫm liệt hơn nhiều.

Nhìn hình dạng rồng ở khoảng cách gần như vậy, ngoài sự kính sợ, kinh ngạc và tán thưởng ra, ta không còn suy nghĩ nào khác.

Nhưng Ngao Bính hình như không nghĩ vậy. Vốn dĩ có số đào hoa, nên hắn vô cùng tự tin vào bản thân. Hắn dí cái đầu rồng đến trước mặt ta, chớp chớp mắt rồi gọi một tiếng.

“Thế nào, Tiểu Quy?”