Chương 37: Từ thiếu nữ tâm chớm nở đến lòng lặng như nước

Lần tiếp xúc này quả thực đã khiến ta có cái nhìn khác về Ngao Bính, và thiện cảm dành cho hắn cứ thế tăng lên không kiểm soát được.

Vừa đẹp trai, tính tình lại hiền hòa, còn rất biết cách đối nhân xử thế, khiến người khác có cảm giác như được tắm trong gió xuân. Tính ta vốn không phải kiểu khéo léo tứ phía, nên có chút ngưỡng mộ đối với kiểu người như vậy.

Thấy bộ dạng ngây ngốc của ta, hắn khẽ trêu.

"Nàng nghĩ ta là kẻ ngốc sao?"

"..." Ta vội vàng lắc đầu, cùng lắm thì chỉ nghĩ hắn hơi tự luyến thôi.

"Lúc Tiểu Quy xông ra, nàng chỉ liếc ta một cái, mà ánh mắt lại còn đầy vẻ thương hại, sau đó liền quay sang nhìn Quy thừa tướng với vẻ mặt lo lắng. Ngay lúc đó ta đã hiểu, nàng liều mình như vậy là để cứu lão nhân gia ngài."

"Lúc đó nàng rất sợ hãi, cũng rất sốt ruột, thế nhưng sự dũng cảm quên mình đó vẫn khiến ta vô cùng chấn động."

Hèn gì điểm ấn tượng lại cao như vậy. Xem ra, Ngao Bính là biết rõ mọi chuyện nhưng giả vờ hồ đồ, thấy Quy thừa tướng có ý tác hợp cũng không vạch trần.

Xem đi xem lại, thì ra ai cũng đang thuận nước đẩy thuyền, chỉ có mình ta là như người trong sương mù xem hoa. Vậy mà ta còn thật sự sợ Ngao Bính sẽ hiểu lầm rằng ta yêu hắn sâu đậm, để rồi lại gây ra mấy chuyện cẩu huyết.

Sau khi nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều, ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Cứ coi như đến Thâm Hải cung điện chơi vài ngày đi, không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy."

"Vâng, đa tạ Tam thái tử!"

Hắn nói một câu như vậy, mọi chuyện lại được giải thích rõ ràng, lòng ta cũng nhẹ nhõm đi nhiều.

Chàng trai trẻ khẽ gõ nhẹ lên đầu ta, dịu dàng sửa lại: "Gọi tên ta thôi."

Ngao Bính vừa hiền hòa, thẳng thắn lại đẹp trai, không ngờ lại có sức sát thương lớn đến vậy. Ta đột nhiên cảm thấy như có chú nai con đang chạy loạn trong lòng, hai má nóng bừng, mở miệng ra cũng lắp ba lắp bắp.

"Ngao... Ngao... Ngao..."

Nghe xem ta đang nói cái gì thế này, cứ như gà trống gáy ò ó o vậy. Ta hình như phải thừa nhận rằng, mình đã có chút bối rối và ngượng ngùng thật rồi.

"Không sao, cứ từ từ, không cần vội."

Lại còn kiên nhẫn nữa chứ.

Kiểu người này mà làm bạn trai thì có lẽ sẽ rất thoải mái khi ở bên. Hắn cười lên cũng thật dịu dàng, hắn đẹp trai quá.

Nhan sắc cỡ này lại còn được cộng thêm điểm tính cách, trong lòng ta đã vượt qua cả nhan sắc đơn thuần của Na Tra rồi.

Na Tra thì không có điểm cộng tính cách nào, tuy có dung mạo tuyệt thế nhưng lại vừa hung dữ vừa độc đoán.

Ta thật sự cả gan nghĩ rằng, liệu mình có thể mơ mộng một chút về tương lai giữa rùa và rồng hay không.

Ấy vậy mà, chưa kịp mơ mộng được bao lâu thì mấy cô nàng rắn biển vừa lui ra lại chạy về, bảy miệng tám lưỡi nói có đánh nhau.

Ngao Bính biến sắc, ngay sau đó, ta đã thấy cô nàng bạch tuộc lộng lẫy và cô nàng sứa trong veo xinh đẹp đã đánh nhau vào tận trong điện. Vũ khí là cả một đống chân tay, nhìn thôi cũng đã thấy rối mắt, còn náo nhiệt hơn cả ba đầu sáu tay.

Đánh nhau bằng một đống chân tay thế này, pháp thuật cũng tung ra loạn xạ, chỉ thấy đồ đạc trong cung điện bị đập vỡ loảng xoảng. Mà ông chủ nhỏ này cũng chẳng hề tức giận, mấy món đồ này đối với hắn chẳng đáng là gì.

Ngao Bính dùng tay áo gạt đi phi tiêu độc đang bay về phía ta, rồi kéo ta đến một vị trí an toàn.

"Ở yên đây đừng động đậy, ta đi khuyên can họ."

"Ồ, vâng, ngài cẩn thận nhé."

Vội vàng dặn dò ta một câu, Ngao Bính liền đi ra can ngăn. Trông hắn có vẻ rất thành thạo, dường như đã quen với việc này rồi.

Cô nàng rắn biển quản sự cũng lẻn vào, che chắn cho ta rồi nói rằng họ đang tranh cãi xem Tam thái tử đối tốt với ai hơn, nên mới gây sự.

Cả Đông Hải này, mỹ nữ có quan hệ tốt với Tam thái tử nhiều không đếm xuể, toàn là hồng nhan tri kỷ cả.

Ta có chút sững sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, lại hỏi: "Cô nương cũng là bạn tốt của Tam thái tử sao?"

"Cũng tàm tạm. Tu luyện chán quá, đúng lúc Tam thái tử bị thương nên ta từ động phủ qua đây bầu bạn với hắn. Sẵn tiện quản lý cung điện biển sâu này một chút. Chuyện như hôm nay cũng xảy ra hai ba lần rồi. Tiểu Ô Quy yên tâm, Tam thái tử dỗ một lát là xong ngay thôi."

Trong lòng ta chấn động khi nghe những lời này. Mấy vị tỷ tỷ muội muội này đều là hồng nhan tri kỷ, tuy chưa đến mức thê thϊếp thành đàn, nhưng cảm giác cũng chỉ là một cái gật đầu của hắn mà thôi.

Ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều, ta thành khẩn nói: "Thật vất vả cho cô nương rồi, may mà có cô nương ở đây quán xuyến đại cục."

Chú nai con đang chạy loạn trong lòng đã bị ta thẳng tay bóp cho ngất xỉu. Trái tim dần bình ổn trở lại, khung cảnh xuân về hoa nở trong đầu ta bỗng chốc biến thành băng giá ngàn dặm.

Chút thiếu nữ tâm vừa mới nảy mầm dành cho Ngao Bính lúc nãy đã bị ta thẳng tay đổ xuống cống, đồng thời, ta rút ra một kết luận.

Nói một cách EQ cao, Ngao Bính là người dịu dàng đa tình. Còn nói theo kiểu EQ thấp, thì hắn chính là một cái "điều hòa trung tâm". Hắn đối xử với con gái khéo léo như vậy, ngoài bản tính nho nhã hòa đồng ra, còn một lý do nữa là do kinh nghiệm tích lũy.

Tỉnh lại đi Tiểu Quy ơi, người thông minh không yêu đương, huống hồ đây còn là biển cả, hắn còn có cả một "hồ cá" để nuôi.

Ngao Bính sưởi ấm đâu chỉ mình ta, mà là cả một vùng Đông Hải, biết đâu còn cả trên trời dưới đất nữa.

Sau khi lẩm nhẩm mấy lần trong đầu như vậy, mặt hồ trái tim vừa gợn sóng vì chàng trai trước mắt của ta đã được đổ đầy xi măng, thậm chí còn có thể cho tàu hỏa chạy trên đó được nữa.

Sau khi nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, Ngao Bính ở bên kia cũng đã nhanh chóng dọn dẹp xong “bãi chiến trường”. Thậm chí còn chọc cho hai mỹ nữ đang đánh nhau bật cười, bắt tay giảng hòa, rồi lại vui vẻ khoác tay nhau ra ngoài.

Đỉnh thật, ta thấy cách xử lý này rất hay, dĩ hòa vi quý mà.

Xử lý xong xuôi mọi việc, Ngao Bính quay đầu nhìn ta, trông như đang khoe khoang thì phải? Vì không biết nên làm biểu cảm gì, ta đành ngượng ngùng cười ngây ngô một cái.