Chương 35: Đi đưa đồ cho thái tử

Ta theo Quy thừa tướng đi kiểm tra đội ngũ giao hàng. Đội quân hộ tống có một trăm tinh binh, còn đội vận chuyển hàng hóa gồm cá đuối và cá hổ kình cộng lại cũng có đến hai mươi con. Ngao Bính ở Thâm Hải cung điện vốn chẳng thiếu thốn thứ gì, vậy mà sếp lớn vẫn cứ lo con trai mình thiếu ăn thiếu mặc.

Mấy năm trước khi ta mới đến Đông Hải làm việc, nhìn thấy những sinh vật biển này còn cảm thấy rất lạ lẫm, giống như một kẻ nhà quê lên tỉnh, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ. Còn bây giờ, sau khi đã quen với sự phồn hoa dưới đáy biển, ta cũng chẳng còn chút nhiệt huyết nào nữa.

Ta bèn đến chào hỏi các binh lính trong đội hộ tống, cũng coi như là để họ nhận mặt, kẻo lại nhầm ta với những con rùa khác.

Trong số đó, một chú cá kình nhỏ đang kéo một thùng vải lụa băng tằm bỗng bật cười, chỉ vào ta mà nói: “Trên mai của ngươi có một vết sứt hình trăng khuyết, dễ nhận ra lắm.”

Ta: “...”

Tất cả là “nhờ ơn” Na Tra ban cho, giờ ngược lại còn trở thành dấu hiệu nhận biết của ta nữa.

Quy thừa tướng vỗ vỗ lên người ta, rồi nói: “Con thu dọn đồ đạc một chút, rồi cùng mọi người đi đi.”

“Hửm?”

“Con phải ở lại với Tam thái tử mấy hôm, nhớ mang thêm vài bộ quần áo đẹp vào.”

“...”

Da đầu ta tê rần, đến cả mai rùa cũng run lên cầm cập. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, ta thậm chí còn không biết phải phản bác lại điều gì.

Ta cứ ngỡ chỉ là đi theo xem thử tình hình thế nào, ai ngờ lại còn phải ở lại một thời gian. Với cái nguyên hình này mà còn phải mặc váy qua đó nữa, thà đem ta đi hầm canh còn hơn.

Dưới ánh mắt tha thiết của Quy thừa tướng, ta bỗng cảm nhận được một áp lực như thể đang bị giục cưới. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến sao? Đã đổi cả thế giới rồi mà vẫn không thoát được à?

“Nhớ kỹ nhé, Tiểu Quy, không được phủ nhận, không được từ chối. Nếu không biết trả lời thế nào, thì cứ cười ngây ngô là được.”

“...”

Ta nghi ngờ rằng hồi còn trẻ, Quy thừa tướng chắc chắn là một cao thủ tình trường.

Từ Thủy Tinh Cung đến Thâm Hải cung điện có một luồng hải lưu ngầm chuyên biệt. Đội vận chuyển đã quá quen thuộc với con đường này, thế nên ta chỉ cần đi theo đoàn là được.

Chưa đầy hai ngày, cả đoàn đã lặn xuống đến khu vực biển sâu. Cảnh sắc nơi đây lại càng thêm mộng ảo. Quy mô của cung điện thậm chí còn lớn hơn gấp bội, không ngờ lại còn xây dựng cả một đài quan sát. Đài quan sát này được xây nên từ đá ngầm, bạch ngọc, san hô và mã não, trông vô cùng lộng lẫy, châu quang bảo khí.

Một thác nham thạch treo trên vách đá, đổ thẳng xuống một vực thẳm sâu không lường được, và dường như bên dưới đó vẫn còn một lối đi khác.

Bên ngoài đại môn, có một thiếu nữ duyên dáng đang chờ đợi. Nàng khoác trên mình lớp áo mỏng manh, đôi mày được kẻ sắc sảo, đôi môi tô son đỏ thắm, trông thật quyến rũ và đầy phong tình. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, phần dưới thân của nàng lại là một chiếc đuôi rắn cong mềm mại và trông rất linh hoạt.

Đội trưởng đội hộ vệ đã trình bày mục đích của mình với cô nương rắn. Sau đó, cô nương rắn dẫn chúng ta bước qua đại môn, đi qua những hành lang dài và những sân viện quanh co, rồi cuối cùng đã đến được kho hàng ở sâu bên trong.

Sau khi giao hàng xong, ta đã kiểm đếm lại một lượt, rồi ký tên. Mọi người cũng không nghỉ ngơi lấy một chút, mà quay đầu đi về ngay.

Lúc này, chỉ còn lại mình ta, một chú rùa xanh đeo túi vải trên vai, mặc chiếc váy đỏ trông thật lố bịch.

Cô nương rắn lấy tay áo che miệng, mỉm cười và nói: "Ngươi chính là tiểu rùa mà Tam Thái tử đã nhắc đến, đúng không?"

"Vâng, chào cô nương. Ta tên là Đường Tiểu Quy. Quy thừa tướng sai ta đến đây để phụ giúp." Nói rồi, ta chắp tay cúi chào. Vì không thể đoán được tuổi tác của đối phương nên tôi không dám tùy tiện gọi chị hay em, vì vậy ta đã bỏ qua phần xưng hô đó.

"Ngươi không biết hóa hình sao?"

"Vẫn chưa biết ạ."

"Được rồi, hiện tại ta là người quản lý ở đây. Ta sẽ đưa ngươi đến phòng khách trước, sau đó dẫn ngươi đi tìm Tam Thái tử."

"Mọi việc đều nghe theo cô nương."

Phòng khách nằm cạnh khu vườn, tuyệt vời thật. Từ đây, có thể ngắm nhìn khung cảnh biển cả rất đẹp, hơn nữa lại còn vô cùng tĩnh lặng, không bị đàn cá quấy rầy.

Trên đường dẫn tôi đi tìm Ngao Bính, cô nương rắn đã dặn dò rằng, sau này khi tu luyện có thể hóa hình, nhất định phải trở nên xinh đẹp hơn.