Chương 34: Cứ dỗ thái tử vui vẻ

Đối mặt với con đường sống mà Quy thừa tướng đã vạch ra thêm, ta thực sự đã mường tượng một chút về viễn cảnh trèo cành cao của mình trong tương lai.

Tuy nói rằng trước đây ta muốn ôm đùi Tôn Ngộ Không, và bây giờ có thể ôm đùi Ngao Bính cũng tương tự nhau, nhưng nếu phân tích kỹ lưỡng thì mọi phương diện đều có điểm khác biệt.

Đầu tiên, Ngao Bính có lẽ đã có chút hảo cảm với ta, thứ hảo cảm có thể phát triển thành tình yêu. Hơn nữa, bản tính của hắn ta vốn đa tình, vậy nên nếu ta cố gắng một chút, biết đâu lại vớ được một vị trí tình nhân nho nhỏ thì sao?

Thế nhưng, việc ôm đùi mà ta nghĩ đến không phải là làm tiểu thϊếp hay tình nhân, mà là một mối quan hệ không cần có sự ràng buộc về thể xác hay tình cảm.

Nói một cách thẳng thắn và đơn giản, cái gọi là ôm đùi của ta chính là đi làm tiểu đệ.

Chứ có tiểu đệ đơn thuần nào lại đòi trèo lên giường của đại ca bao giờ.

Thông thường mà nói, Đại Thánh hẳn là không có cái dây thần kinh yêu đương nào trong đầu cả. Ngài ấy biết yêu là một chuyện, nhưng có muốn yêu hay không lại là chuyện khác. Vì vậy, ôm đùi ngài ấy vừa nhanh gọn lại vừa an toàn. Hơn nữa, bản thân ngài ấy là một kẻ tự mình gây dựng sự nghiệp, cũng chẳng có cha mẹ nào cần phải lấy lòng.

Về phần Ngao Bính Tam thái tử, tuy hắn ta cũng có bản lĩnh riêng, nhưng suy cho cùng vẫn phải nghe lời sếp lớn, mà người đứng đầu Đông Hải lại chính là cha của hắn ta.

Ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ngay lập tức đi tìm Quy thừa tướng để nói ra quyết định của mình.

“Ông ngoại, con nghĩ con vẫn nên đến Linh Sơn xem thử Na Tra thái tử thế nào, dù sao người có khả năng đến gây sự với con chính là hắn. Cứ trực tiếp hầu hạ cho hắn vui vẻ, chẳng phải là giải quyết vấn đề từ gốc rễ rồi sao.”

Hiểu được suy nghĩ của ta, Quy thừa tướng gõ gõ lên mai của ta, chỉ thở dài mà nói: “Ta cứ ngỡ con là đứa đầu óc lanh lợi, biết co biết duỗi, không ngờ cũng có lúc thẳng thắn đến thế.”

“Con không hiểu, ông ngoại.”

“Nếu con đã không muốn bán rẻ nhan sắc...”

“Ông ngoại, con làm gì có nhan sắc chứ, con vẫn còn là một con rùa, còn chưa biết hóa hình nữa là. Con nghe nói Ngao Bính thái tử khá coi trọng ngoại hình.” Nói một cách đơn giản, sếp nhỏ là một người mê cái đẹp.

“Vậy thì con cứ cố gắng tu luyện theo hình mẫu của các đại mỹ nhân là được chứ gì. Đến lúc hóa hình, cứ ngắm nhiều tiên nữ và yêu nữ vào.”

Thấy dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của ông cụ, ta lại nói: “Người vẫn là muốn con đi câu dẫn rồng.”

“Không phải, không phải. Nếu con và Tam thái tử tình đầu ý hợp thì còn gì tốt bằng. Bên phía chủ thượng, ta sẽ nói giúp cho con. Nếu Tam thái tử thật lòng yêu mến con, vậy thì vị trí chính thê đó chính là của con.”

“...” Ông ngoại à, người nghĩ xa quá rồi đó.

Quy thừa tướng bất lực lắc đầu, nhìn ra cụm san hô rực rỡ ngoài cửa sổ, rồi gọi: “Tiểu Quy.”

“Dạ có con.”

“Con không nhất thiết phải có vướng bận tình cảm gì với Tam thái tử, trở thành một tri kỷ hồng nhan của ngài ấy cũng được. Đến lúc đó, nếu có chuyện gì xảy ra, dù không phải là Lý Na Tra tìm con gây sự, mà là một vài vấn đề khác, Tam thái tử cũng có thể giải quyết giúp con. Khi ấy, ở trong Đông Hải này, con có thể đi ngang.”

Cứ một câu Tam thái tử, hai câu cũng Tam thái tử, khiến ta lúc nào cũng dễ bị nhầm lẫn. Hình như Bạch Long Mã cũng là Tam thái tử thì phải, thái tử của Tây Hải.

Đầu óc ta bỗng trôi đi đâu mất, nghĩ sang tận chuyện khác. Mãi mới lấy lại được tinh thần, ta cảm thấy lời của Quy thừa tướng nói cũng có lý, ta cũng không cần phải vạch rõ ranh giới một cách cứng nhắc như vậy.

Việc có thêm một người bạn cũng chẳng xung đột gì với kế hoạch “nằm thẳng” của ta, biết đâu còn có thể giúp ta “nằm thẳng” một cách thuận lợi hơn nữa.

“Ông ngoại nói phải lắm ạ, con ghi nhớ rồi.”

“Như vậy là tốt nhất. Lần này Thủy Tinh Cung có một lô hàng cần vận chuyển đến Thâm Hải cung điện, toàn là ăn mặc chi phí của Tam thái tử, con hãy chịu trách nhiệm vận chuyển chuyến này. Cứ yên tâm, sẽ có đội hộ vệ đi cùng con.”

“Nếu Tam thái tử có ngỏ ý với con, con cũng không cần phải đáp lại quá nhiều, ngài ấy không để tâm đến những chuyện đó đâu. Con chỉ cần dỗ cho thái tử gia vui vẻ là được, có thêm một chỗ dựa cũng không phải là chuyện xấu.”

Quy thừa tướng hành động nhanh quá rồi, đây là đang nhấn nút tua nhanh x2, bắt ta và Ngao Bính phải bồi đắp tình bạn ngay lập tức hay gì!

Không ngờ lại phải ra trận nhanh đến thế, cái cảm giác có hơi giống như đi làm nhiệm vụ này khiến ta có chút căng thẳng. Nếu ta thật tâm muốn ôm đùi Ngao Bính, có lẽ đã không cảm thấy khó khăn đến vậy.