Chương 33: Câu rồng

Nếu như mình mặt dày hơn một chút, bây giờ mà nương tựa dưới môn hạ Quan Âm Bồ Tát, thì có phải là sẽ tránh được cái viễn cảnh bị Na Tra tìm đến báo thù trong tương lai không nhỉ?

Việc “nương tựa” mà ta nói ở đây chỉ là gia nhập vào đại gia đình Quan Âm là được rồi, không nhất thiết phải trở thành đệ tử của người. Giống như Mộc Tra, Long Nữ hay Hồng Hài Nhi trong tương lai, những vị đó mới được tính là đệ tử.

Còn mấy con cá vàng nhỏ được nuôi trong hồ sen, con Kim Mao Hống mà bây giờ ta chưa thấy, và cả Hắc Hùng Tinh sẽ đến sau này nữa, thì dù sao cũng đều là thú cưng của Quan Âm.

Đánh chó phải ngó mặt chủ, nếu ta mà trở thành chú rùa nhỏ của Quan Âm, thì Na Tra sẽ chẳng thể làm gì được ta nữa.

Vừa nảy ra ý nghĩ đó, ta liền hăm hở nhìn Bồ Tát, nhưng ai mà ngờ được, người chỉ dịu dàng lắc đầu.

Ta giật cả mình, không ngờ người đã đoán được tâm tư của ta rồi. Xem ra sau này ta phải học thêm cách quản lý biểu cảm mới được, chứ không thể để các vị đại thần dễ dàng nhìn thấu như vậy.

Cũng coi như là người đã nể mặt ta lắm rồi, nên mới không mở lời từ chối thẳng thừng.

Thôi được rồi, xem ra hy vọng trở thành chú rùa nhỏ của Quan Âm là tắt ngóm rồi. Đành phải về tìm ông ngoại rùa để bàn bạc vậy. Sau khi khấu đầu thêm lần nữa và rối rít cảm tạ, ta liền được Long Nữ tiễn ra đến cửa biển.

Lúc xuống biển, Long Nữ xoa đầu ta, tỏ ra vẻ hiền hòa.

“Đứa đệ đệ kia của ta trông có vẻ đa tình, nhưng thực ra rất dễ nói chuyện, đặc biệt là rất thương hoa tiếc ngọc. Tiểu Quy cô nương nếu có khó khăn gì, có thể tìm nó.”

“Ta… ta tìm ông ngoại bàn bạc là được rồi, đa tạ nhị công chúa.”

“…”

Bị sự thật thà của ta làm cho nghẹn họng, Long Nữ phá lên cười ha hả, một tay đè lên mai rùa của ta, một tay ôm bụng.

“Thôi được rồi, thượng lộ bình an nhé.”

Ta gật đầu, rồi lặn về theo hướng lúc đến.

So với sự gian nan lúc đến, đường về quả thực thuận lợi hơn rất nhiều. Không có sương mù dày đặc che khuất trời đất, cũng không xui xẻo đến mức gặp phải bão tố, suốt cả chặng đường đều là ngày nắng đẹp.

Nếu nói có điều gì duy nhất không quen, thì có lẽ là hơi cô đơn một chút chăng?

Một khi đã biết rằng mấy tháng qua luôn có oan hồn của Na Tra bầu bạn, thì bên cạnh sự kinh hãi, quả thực cũng không có thời gian để mà cảm nhận sự cô đơn.

Còn bây giờ, lại chỉ còn một mình ta một rùa.

Hai ngày đầu tự mình đi đường, ta khó tránh khỏi việc bất giác tìm một bờ biển nào đó để lên bờ, trong đầu vẫn còn nghĩ đến chuyện đốt vàng mã. Nhưng ta đã không còn gặp ác mộng nữa, nên cũng không cần thiết phải làm vậy.

May mà khả năng thích ứng của ta cũng không tệ, trước khi đến Thủy Tinh Cung làm việc, ta cũng đã tự mình sống sót hơn một trăm năm, chẳng phải vẫn sống tốt đó sao.

Ai thiếu ai thì cũng đều có thể sống được cả.

Mặt biển phẳng lặng, thời tiết ấm áp. Từ Nam Hải trở về Đông Hải, ta không cần đốt vàng mã cho Na Tra nữa, cũng không còn gặp ác mộng, chỉ mất chưa đến mười ngày là ta đã về đến địa phận của Đông Hải.

Ngay ngày trở về Long Cung, ta đã đến gặp gia đình ông chủ, trình bày rõ ràng tình hình của mình. Vấn đề ác mộng trước mắt đã được giải quyết, chỉ là xem sau này phải làm thế nào thôi.

Vừa nghe nói Na Tra sắp tái sinh, lại còn có thể đến tìm ta, bộ râu rồng của Long Vương cũng phải dựng đứng lên, ông ta đau đầu ôm lấy sừng rồng.

Ông chủ không phải sợ ta xảy ra chuyện gì, mà là lo ta sẽ làm liên lụy đến Thủy Tinh Cung, đây là một vấn đề rất thực tế. Nhưng ông ta cũng sẽ không đuổi ta đi, dù sao thì cú cắn đó của ta quả thực đã cứu họ, sao có thể vong ân bội nghĩa như vậy được.

Sau đó, Quy thừa tướng đã lén tìm ta. Để chào mừng ta trở về, ông đã dùng phép biến hình giúp ta, rồi dẫn ta đến một thị trấn của người phàm để ăn tiệm.

Quán rượu mà Na Tra phá hủy trước đây đã được xây dựng lại, tiền cũng là do Lý Thiên Vương đưa, coi như là thay con trai dọn dẹp tàn cuộc.

Ngồi trong phòng riêng, ta bắt đầu ăn uống thả phanh. Vừa xé miếng giò heo, ta vừa nói: “Ông ngoại, ông cũng ăn đi ạ.”

“Ông ngoại ăn no rồi, con cứ từ từ ăn. Mỗi lần ông ngoại nhìn con ăn cơm là lại thấy vui vẻ lạ thường.”

Ta có cảm giác Quy thừa tướng đang xem mukbang, từ đó mà tìm thấy một sự thư giãn trong tâm hồn. Ta cũng không kén ăn, gặp gì ăn nấy, bay trên trời, bơi dưới biển, chạy trên đất, mọc trong đất, món nào cũng được.

“Tiểu Quy, sau này con có dự định gì không?”

“Ưm?” Ta nuốt miếng gân xuống, vỗ vỗ ngực rồi nói: “Có lẽ sẽ đến Linh Sơn tìm nơi nuôi dưỡng Na Tra thái tử ạ.”

“Quan Âm Bồ Tát bảo con nuôi dưỡng, con cũng có thể không tìm Na Tra, mà tìm người khác.”

Người đầu tiên ta nghĩ đến là Tôn Ngộ Không, nhưng mà một tảng đá thì nuôi thế nào được?

Quy thừa tướng chậm rãi vuốt bộ râu trắng mượt như lụa của mình: “Tiểu Quy, nếu muốn gia đình chủ nhân bảo vệ con, chỉ dựa vào một mình ta thì còn lâu mới đủ.”

“Ơ? Con sẽ không làm liên lụy đến ông ngoại đâu, một mình con làm một mình con chịu!”

“Đứa trẻ ngốc này, ý của ta là, con có thể đi nịnh bợ tam thái tử, ta nói là Ngao Bính đấy.” Sợ ta hiểu lầm, ông lão còn đặc biệt chỉ đích danh.

“Nịnh bợ Long tam thái tử ạ?”

“Con có điều kiện đó rồi, dù sao con cũng đã cứu hắn, tam thái tử rất biết ơn con. Trên cơ sở đó, con hãy chăm sóc hắn cho tốt, không nói đến chuyện cưới con làm vợ, cho dù chỉ làm một người tình nhỏ, thì hắn cũng phải bảo vệ con cả đời bình an chứ.”

Ý ngầm này chẳng phải là bảo ta đi câu rồng sao? Rùa mà đi theo đuổi rồng, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Ta không biết tán trai! Nếu mà biết thì đâu đến nỗi ở thế giới của mình vẫn còn ế từ trong trứng chứ? Em gái ta đã hẹn hò với số người đủ lập một đội bóng rổ rồi, mà ta vẫn là con số không tròn trĩnh.

Lại cầm miếng thịt trên đĩa lên, ta vừa gặm vừa lí nhí nói: “Con không biết câu rồng đâu.”

“Ta thấy con cũng không có ý định trèo cao, haizz, tóm lại là, Ngao Bính tam thái tử có ấn tượng tốt với con. Con cứ thể hiện nhiều vào, đến tìm hắn cầu xin che chở, như vậy cũng sẽ nhận được sự ưu ái của gia đình Long Vương.”

“Chủ nhân tuy đánh không lại Lý Na Tra, nhưng dù sao ngài ấy cũng là bá chủ của Đông Hải, việc lên trời cáo trạng thì rất rành, Ngọc Đế chắc chắn phải nể mặt ngài ấy một chút.”

Có thể thấy Quy thừa tướng thật lòng lo lắng cho ta. Tạm thời không nói đến chuyện câu rồng hay không, nhưng ta nhất định không thể làm liên lụy đến ông.

Để sau này có thể “nằm thẳng” một cách tốt hơn, ta quả thực phải chuẩn bị một chút, hoặc là đi câu rồng, hoặc là đi nuôi hoa, hay là đi bầu bạn với một tảng đá.

Dù sao cũng phải có một lựa chọn.