Chương 32: Quan Âm Bồ Tát bảo ta học cách "dưỡng thành"

Mộc Tra, người đang đứng đợi bên cạnh, bình thản nhìn ta, ánh mắt hắn ánh lên vài phần áy náy, nhưng cũng xen lẫn một tia mong đợi.

"Tiểu Quy cô nương, cô có thể tha thứ cho sự ngang ngược của tam đệ ta không? Có lẽ nó chỉ vì quá cô đơn, muốn kết bạn với cô, nên mới quấy rầy cô nhiều ngày như vậy."

Ta cũng không rõ tâm trạng của mình lúc này là gì nữa, đầu óc có chút mụ mị, chỉ buột miệng hỏi: "Vậy còn hắn thì sao?"

Bồ Tát Quan Âm chỉ tay về phía trời Tây, giọng điệu không hề có chút bi thương nào: "Vượt qua thử thách rồi, dĩ nhiên là đi tìm đường tái sinh rồi."

"Ồ, vậy..." Ta lại ngước đôi mắt trông mong nhìn Mộc Tra: "Chuyện này đâu cần ta phải tha thứ. Thái tử Na Tra có thể đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho ta cái tội đã cắn hắn một miếng, thì ta đã phải đốt nhang tạ trời rồi."

Bồ Tát Quan Âm phì cười: "Thằng nhóc đó lúc đi còn nói, con còn nợ nó một câu trả lời, e là sẽ quay lại tìm con đòi cho bằng được đấy."

"..."

Ta cười không nổi.

Vốn dĩ ta đã có chút cảm động vì Na Tra, dù cho có hồn bay phách tán, hắn vẫn nắm tay kéo ta lên đảo. Thế mà kết quả, sau khi vượt qua thử thách để được tái sinh, hắn lại ném cho ta một câu hỏi, còn dọa sẽ quay lại đòi câu trả lời.

Sao không thể ngoan ngoãn mà tái sinh, rồi sau này đường ai nấy đi có được không? Ta chỉ là một con rùa bình thường thôi mà. Mai rùa thì làm sao mà vui bằng gân rồng được chứ? Nghĩ đến đây, ta thầm thở dài một tiếng.

Còn về việc có ghét Na Tra hay không, thật lòng mà nói, sau khoảng thời gian tiếp xúc, thì đúng là có chút khó ưa thật.

Thấy ta lộ ra vẻ mặt khó xử, Mộc Tra dường như đã nhìn thấu tâm tư của ta, ngược lại, trên gương mặt Long Nữ lại hiện ra một nụ cười vui mừng.

"Thái tử Na Tra tái sinh cũng cần thời gian, Tiểu Quy cô nương sẽ không gặp ác mộng nữa, xem như chuyện này đã kết thúc. Gần đây đệ đệ ta là Ngao Bính dưỡng thương cũng buồn chán lắm, hay là cô đến bầu bạn với nó cho khuây khỏa."

Ta nào có đức có tài gì mà đi giải khuây cùng Long tam thái tử chứ, thật không cần thiết.

Hơn nữa, so với việc đi tìm Ngao Bính, rõ ràng ta còn lo lắng chuyện Na Tra sau khi tái sinh sẽ lại tìm đến mình hơn. Ngay lúc này, ta chỉ muốn nằm yên tu luyện một cách bình ổn, rồi từ từ tiến đến cuộc sống nhàn hạ mà mình hằng ao ước.

Bon chen là chuyện không thể nào, đã xuyên không rồi, còn bon chen làm gì nữa. Cho dù có muốn kết thân với Tôn Ngộ Không, thì hắn cũng đâu phải hạng người ham giàu chê nghèo, chỉ cần mình thật lòng là có thể làm bạn được rồi.

Nghĩ như vậy, chỉ cần không có phiền phức, ta hoàn toàn có thể sống tốt theo con đường mình đã vạch ra.

Sau khi cảm ơn ý tốt của Long Nữ, ta vẫn mang vẻ mặt u sầu hỏi: "Thưa Bồ Tát, không biết sau khi Thái tử Na Tra tái sinh, oán khí trên người hắn có giảm bớt không ạ? Liệu hắn có còn tính sổ cũ không?"

"Khó nói lắm."

"Con... hơi sợ."

"Dù sao thì, cú cắn đó của con là lần đầu tiên nó bị thương trong suốt mười tám năm cuộc đời."

"..."

Sao ta lại không biết còn có chuyện này chứ! Cũng phải, Lý Thiên Vương cứ nhốt Na Tra trong nhà, biến hắn thành một kẻ chỉ biết ru rú xó cửa, hắn không làm hại người khác, thì người khác cũng chẳng thể làm hắn bị thương.

Bỗng dưng phát hiện ra cú cắn của mình lại mang ý nghĩa "lần đầu tiên", ta cảm thấy cả sự việc bỗng trở nên nan giải vô cùng. Không biết tính cách của Na Tra có như vậy không, nhưng con người ta thường có ký ức rất sâu sắc về những trải nghiệm lần đầu.

Ví dụ như ta vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên đi dã ngoại hồi tiểu học được nắm tay một bạn nam, mặc dù kể từ đó, duyên khác giới của ta cứ như bị trôi tuột xuống cống, chẳng còn gì nữa.

Mà nghĩ đi nghĩ lại, lần đầu tiên trong đời ta cắn mông người khác, lại còn cắn đến chảy máu, cũng là lần đầu tiên của ta. Chẳng cần biết Na Tra có nhớ thù hay không, nhưng trải nghiệm này, chính bản thân ta cũng khó mà quên được.

Mộc Tra trông có vẻ vẫn muốn an ủi ta vài câu, nhưng hắn quanh năm tu hành bên cạnh Bồ Tát, làm sao biết được bản tính thật sự của tam đệ mình là gì, nên cũng không dám tùy tiện phỏng đoán.

Cuối cùng, vẫn là Bồ Tát Quan Âm thấy sắc mặt ta xanh như tàu lá chuối, bèn nhẹ nhàng chỉ điểm một câu.

"Na Tra muốn tái sinh thì cần phải tái tạo lại nhục thân. Trong quá trình này, có lẽ có thể hóa giải được oán hận trong lòng nó."

"Phải làm sao ạ thưa Bồ Tát, con nhất định sẽ làm theo!" Ta vội vàng hỏi, như vớ được cọng rơm cứu mạng.

"Bắt đầu vun trồng từ bây giờ, con vẫn còn cơ hội cứu vãn."

"..."

Đây chẳng phải là cái mô-típ quen thuộc, kiểu như ta sẽ tham gia vào quá khứ bi thảm của đại lão phản diện, rồi sau đó trở thành "bạch nguyệt quang" của hắn hay sao?

Lý Tịnh chẳng phải cũng đã nuôi nấng Na Tra đó sao, cuối cùng chẳng phải vẫn nuôi ra kẻ thù à. Nếu ta phải chăm sóc hoa sen, vậy thì nhất định phải tỉ mỉ chăm chút, ở bên bầu bạn gấp bội. Như vậy mới có thể xóa đi oán hận của Na Tra đối với ta ư?

Mà ngoài chuyện cắn hắn ra, còn một chuyện nữa hắn có thể cũng ghi thù, đó là ta đã không nói cho hắn tên thật của mình.

Lúc đó, ta nói tên mình là Quy Ngạo Thiên.

Sau này nếu bị hỏi đến, ta sẽ nói đó là bút danh hoặc biệt hiệu, như vậy chắc cũng không tính là lừa gạt đâu nhỉ.

Vậy thì, rốt cuộc ta có nên đi "trồng hoa" không đây?