Động Triều Âm nằm ngay sau hồ sen, vừa nhìn là thấy ngay đài sen, trên đó đặt một chiếc bình ngọc Tịnh Thủy cắm cành dương liễu. Thế nhưng, Quan Âm Bồ Tát lại không ở trên đó, mà đang thảnh thơi ngả mình trên chiếc sập mềm bên cạnh.
Vị Bồ Tát trong bộ sa y màu giản dị không đeo nhiều trang sức lộng lẫy, dáng vẻ vô cùng thong dong, mái tóc đen như thác đổ buông lơi bên người, trông như đang lim dim chợp mắt.
Một vị Bồ Tát như thế này bớt đi vài phần trang nghiêm, thiếu đi cảm giác xa cách của một bậc bề trên, tựa như vầng trăng sáng trong tầm tay, tưởng chừng có thể dễ dàng chạm tới.
Đường nét gương mặt của Bồ Tát rất sâu, đôi mày và ánh mắt lại hiền hòa, không có râu, dung mạo sáng sủa. Nói là nam cũng giống, mà bảo là nữ cũng chẳng sai. Nhưng ta nghĩ, lúc này mà đi sâu vào vấn đề giới tính thì thật vô nghĩa. Ta đến đây là để cầu cứu, chứ có phải để nghiên cứu giới tính của Bồ Tát đâu.
Không suy nghĩ vẩn vơ nữa, ta thành kính cúi đầu khấu lạy.
Quan Âm vươn vai một cái rồi ngồi dậy, một chân co lên, khuỷu tay gác lên đó, tư thế trông hệt như một vị đại lão.
“Đường Tiểu Quy, từ giờ con có thể ngủ yên giấc rồi.”
“…”
Ta sững người, mắt trợn tròn. Ta còn chưa kịp mở miệng mà đã nhận được câu trả lời như vậy. Rõ ràng là khi ta còn chưa lên được bờ, đáp án nhận được vẫn còn rất mơ hồ cơ mà.
Thấy bộ dạng ngơ ngác của ta, Quan Âm cũng không trêu chọc nữa mà bắt đầu giải đáp thắc mắc.
Hóa ra, kẻ vẫn luôn ở bên cạnh ta, khiến ta gặp ác mộng, viết tên ta, giúp ta trong cơn bão tố, rồi lại chỉ đường cho ta lúc lạc lối, lúc sương giăng… tất cả đều là Na Tra.
Đáp án này cũng không có gì lạ.
Ngoại trừ cơn ác mộng đầu tiên là do bản thân ta, thì những cơn ác mộng liên tiếp sau đó đều do Na Tra cố ý làm ra.
Sau khi hắn chết đi, hồn phách vẫn còn vương lại, không tiêu tan mà cũng chẳng vào luân hồi. Ban đầu, hắn quấy phá khiến Lý Tịnh không được yên ổn, sau đó không biết thế nào lại tìm đến ta. Dù chỉ là tàn hồn nhưng pháp lực mạnh mẽ còn sót lại vẫn đủ để ảnh hưởng đến mọi thứ ở dương gian.
Đêm nào ta cũng gặp ác mộng, hoảng hốt đốt giấy tiền vàng mã cho hắn, trông bộ dạng chắc vừa thảm thương lại vừa tức cười.
“Màn sương mù trước khi lên đảo không phải là thử thách dành cho con, mà là dành cho Na Tra.” Quan Âm thản nhiên nói.
Ta không hiểu, bèn bối rối hỏi: “Tại sao ạ? Rõ ràng người muốn cầu cứu Bồ Tát không phải là hắn.”
“Nó là tai tinh giáng thế, trời sinh dị tượng, nên Lý Thiên Vương vẫn luôn nhốt nó trong thiên cung là để bảo vệ sự bình an cho thiên hạ. Nay nó vì hận ý ngút trời mà tự vẫn, oán khí nặng nề, tà khí sâu đậm. Nếu không có lấy một tia hy vọng xoay chuyển, thì tuyệt đối không thể chỉ cho nó một con đường sống.”
“Phật Tổ đã biết chuyện của Na Tra, chỉ cần trong lòng nó còn một tia thiện tâm, thì nó vẫn còn có thể được cứu.”
Dường như sợ ta không theo kịp, Bồ Tát nói rất chậm, nhưng ta quả thực vẫn ngu muội.
“Bồ Tát, chuyện này có liên quan gì đến con ạ?”
“Có chứ. Khi sương mù nổi lên, ta đã truyền âm cho nó, hỏi nó muốn giúp con lên đảo, hay muốn để con thất vọng quay về. Con đã lang thang bao lâu, thì Na Tra cũng đã suy nghĩ bấy lâu.”
“Nếu giúp con, nó sẽ phải tan biến giữa đất trời. Còn nếu không giúp, nó vẫn có thể tiếp tục tồn tại trên đời trong hình dạng này.”
“…”
Ta kinh ngạc há hốc miệng, đến thở cũng không dám thở mạnh. Theo nguyên tác Tây Du Ký, nhân vật Na Tra chắc chắn không thể thiếu được, cho nên dù có giúp ta, hắn cũng không thể nào hồn siêu phách tán được.
Ta ngẫm đi ngẫm lại, rồi lại liên hệ với tính cách tùy hứng của vị Bồ Tát này, và ta chợt hiểu ra ngay: đây là một lời nói dối trong bài thử thách.
Na Tra đã chọn giúp ta, cho dù bản thân sẽ hoàn toàn biến mất. Tuy đã trêu chọc ta lâu như vậy, nhưng cuối cùng hắn vẫn kéo ta lên đảo.
Bây giờ nghĩ lại câu hỏi mà hắn đã hỏi ta, [Ngươi có ghét ta không], trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Dần dần, trong ta lại nảy sinh một sự đồng cảm thật kỳ lạ.
Những ngày ta lang thang trong sương mù, cũng giống như những ngày hồn phách Na Tra phiêu bạt sau khi chết. Có lẽ, hắn chỉ muốn ra ngoài chơi một trận cho thỏa thích, để rồi không biết nặng nhẹ mà gây nên đại họa.
Và rồi, hắn đã phải dùng chính mạng sống của mình để đền trả.
Hắn đã gieo cho ta ác mộng và sợ hãi suốt một thời gian dài, nhưng món nợ này hắn cũng đã trả rồi, cho dù cái giá phải trả có thể là tàn hồn này sẽ phải chết thêm một lần nữa, để rồi hoàn toàn tan biến vào hư không.
Việc ta có thể lên được đảo, chính là minh chứng cho sự lương thiện của hắn.