Chương 29: Có hy vọng

Ta thở dài một hơi, định bụng bơi ngược trở lại. Nhưng đúng lúc này, mai của ta bỗng bị gõ một cái. Xung quanh toàn là sương mù, ngoài ta ra chẳng có một sinh vật sống nào khác.

Hiện tượng tâm linh lại xuất hiện, ta không chắc đây là đang trêu ghẹo hay là muốn giúp đỡ mình nữa.

Bất chợt, ta cảm thấy đầu mình như được ai đó xoa nhẹ. Theo bản năng, ta rụt cổ vào trong, lại sắp biến thành con rùa rụt cổ rồi.

Lại gặp ma nữa rồi, ta thấy sợ hãi.

Cũng không biết mình còn đang ở trong phạm vi của đảo Phổ Đà hay không. Chân trước bên phải của ta bỗng lạnh toát, cứ như bị rong biển quấn lấy. Ta thò đầu xuống nước nhìn, rõ ràng chẳng có thứ gì quấn vào chân cả, nhưng cảm giác này đích thực là đang bị ai đó nắm lấy.

Cứ như có bàn tay của ai đó đang dắt ta đi vậy.

Bị chính trí tưởng tượng của mình dọa cho một phen, ta vội vàng rụt chân trước lại. Ai ngờ, hành động này dường như đã chọc giận "con ma" vô hình kia, mai rùa của ta liền bị đấm một cái.

Cú đấm này khiến ta chìm nghỉm xuống nước một lúc lâu, sau đó mới nổi được lên mặt biển.

Chính vì "con ma" này lúc thì đối xử tệ với ta, lúc lại đối tốt với ta, thật sự quá khó hiểu, nên ta mới không tài nào đoán được, không dám đặt lòng tin vào nó.

"Ngươi có ở bên cạnh ta không? Ngươi là ai?"

Ta thử bắt chuyện, nhưng xung quanh vẫn tĩnh lặng như tờ, ngay cả tiếng chim biển cũng không có.

"Ngươi có phải là Na Tra đại thần không?"

Cuối cùng ta cũng hỏi ra được câu hỏi đã canh cánh trong lòng bấy lâu nay, nhưng đáp lại ta vẫn chỉ là sự im lặng. Ta không có khả năng thông linh, tu vi cũng chưa tới đâu, nên không thể nhìn thấy hồn phách hay nguyên thần, dĩ nhiên cũng không thể giao tiếp được.

Nhưng đối phương lại có thể ảnh hưởng đến ta ở một mức độ nhất định.

Sau vài phút yên tĩnh, chân trước của ta lại bị dắt đi, một lực kéo ta bơi về một hướng không xác định. Lần này ta không giãy ra nữa, mà ngoan ngoãn đi theo, chủ yếu là vì ta sợ bị đấm.

Một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Sau khi được dắt đi, màn sương mù dày đặc trước mắt bắt đầu tan dần. Từng cụm sương lởn vởn trên mặt biển cứ thế bốc hơi, cuối cùng để lộ ra một con đường trên biển.

Ta nhìn thấy bóng dáng của đảo Phổ Đà ở phía xa. Biển xanh trời biếc, mây lành lơ lửng, trên đảo cây cối xanh tươi, còn có từng đàn cá chuồn bay lượn qua vịnh, trông hệ sinh thái vô cùng tốt.

Vậy là sắp đến nơi rồi sao? Chẳng lẽ mấy ngày qua ta chỉ loanh quanh ở gần đảo Phổ Đà thôi à?

"Con ma" vẫn nắm lấy chân phải của ta, cho đến khi ta bò lên bãi biển cạn, lực kéo ấy mới biến mất. Ngay sau đó, ta nghe thấy một giọng nói thiếu niên trong trẻo nhưng lại mang theo vẻ ma mị.

[Ngươi ghét ta sao?]

Một câu hỏi, nhưng ta lại càng thêm hoang mang. Ngươi là ai chứ! Ngươi phải nói rõ ra, ta mới biết đường mà trả lời.

Nhưng trong lòng ta cũng lờ mờ có một đáp án, giọng nói này quá giống của Na Tra.

"Ngươi có phải là Na Tra đại thần không? Không nói rõ thân phận, làm sao ta trả lời được."

Ta ngơ ngác nhìn ra biển sau lưng. Lúc này sương mù đã tan hết, nhưng "con ma" đã giúp ta dường như cũng biến mất. Đối phương có vẻ như không đợi được câu trả lời của ta nên đã rời đi.

Bây giờ ta không thể nhìn thấy ma, chỉ có cảm giác rằng con ma này đã đi rồi.

"Đường Tiểu Quy."

Có người gọi ta.

Ta ngỡ ngàng quay đầu lại, không biết từ lúc nào, phía trước ta đã có một nam một nữ đứng đó. Cả hai đều là những mỹ nhân da băng xương ngọc, hoa dung nguyệt mạo, chỉ có điều người nữ tử có đôi sừng của long tộc.

Dựa vào đặc điểm này, vị này có lẽ là Thiện Tài Long Nữ dưới trướng Quan Âm. Ta nhớ Quy thừa tướng từng nói, nhị tiểu thư nhà chủ nhân đã sớm rời nhà, được Quan Âm Bồ Tát nhận làm đệ tử, chắc hẳn chính là nhị tỷ của Ngao Bính.

Hai tỷ đệ họ có nét tương đồng giữa hai hàng lông mày, đôi sừng rồng màu đen cũng giống nhau, đều cong về phía trước, đầu sừng hơi nhọn. Bị sừng này chọc vào chắc sẽ chảy máu mất.

Còn vị thanh niên tuấn tú, tóc búi một nửa còn lại có khuôn mặt hao hao giống Na Tra, đoán chừng chính là Huệ Ngạn Hành Giả Mộc Tra.

Hai vị này một người là nhị tỷ, một người là nhị ca, lại đều có em trai, xem ra cũng thật có duyên.

"Xin ra mắt hai vị đại thần! Tiểu yêu Đường Tiểu Quy, lần này tiểu yêu đến đây là để cầu xin Bồ Tát giải nạn, mong có được một giấc ngủ yên ổn." Ta cúi đầu khấu lạy, nói ra yêu cầu của mình.

Mộc Tra và Long Nữ nhìn nhau, sau đó mỉm cười với ta.

Giọng nói trong sương mù lúc trước không phải nam cũng chẳng phải nữ, mang một vẻ thản nhiên, thoát tục, không thuộc về hai vị này. Giọng nói đó có lẽ là của Quan Âm Bồ Tát.

Tóm lại, ta đã lên đảo thành công, hy vọng đang ở ngay trước mắt rồi