Ta hiện đang ở vùng biển Nam Hải không ai cai quản, cách địa phận của Quan Âm Bồ Tát còn xa lắc. Cơn bão ập đến nhanh kinh khủng. Ta muốn lặn sâu xuống biển để tránh sóng gió trên mặt nước, nhưng lại bị dòng chảy ngầm hỗn loạn dưới biển cuốn cho tả tơi, không tài nào lặn xuống nổi.
Thôi đành phó mặc cho sóng cuốn trôi qua kiếp nạn này, đợi bão tan, mây quang sóng lặng, ta sẽ lại lên đường.
Mai rùa của ta đủ sức chống chọi với hiện tượng thời tiết kỳ quái này.
Đang định buông xuôi, thì bất thình lình, mai của ta bị một thứ gì đó vô hình kẹp chặt, một lực cực mạnh kéo giật ta ra khỏi xoáy nước. Thoát khỏi dòng hải lưu hỗn loạn, ta bị một bàn tay vô hình ném vào một hang động trên hòn đảo gần đó.
Đây là một hang động trên vùng đất cao, nước biển không dâng tới được, rất tiện cho ta ẩn náu. Ta dùng cả tay chân bò vào, nằm phục trên cát gần cửa hang để ẩn mình.
Giữa bãi cát, ta chỉ chừa lại đôi mắt nhìn ra cơn bão đang hoành hành bên ngoài.
Sấm sét kinh hoàng rền vang giữa đất trời, bầu trời đen kịt như bị xé toạc.
Tiếng sóng biển vỗ bờ hòa vào tiếng gió, tạo thành những âm thanh kỳ quái, cảnh tượng ngàn quân vạn mã xông pha chém gϊếŧ, hò hét xung trận cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sức mạnh của tự nhiên thật khủng khϊếp, vậy mà thần tiên cùng yêu ma quỷ quái đạo hạnh cao thâm lại có thể can thiệp vào những hiện tượng thiên nhiên như thế này, rõ ràng họ là những tồn tại vượt trên cả sức mạnh đó.
Lúc này, ta thấm thía sâu sắc sự nhỏ bé và bất lực của bản thân, ta nào có được tu vi như vậy.
Chỉ mới từ Đông Hải đến Triều Âm Động ở Nam Hải, ta đã thấy đường sá xa xôi gian khổ, huống hồ nghĩ đến Tôn Ngộ Không một cú lộn nhào đã đi được mười vạn tám ngàn dặm, thật là kinh khủng.
Thử nghĩ mà xem, từng bước đi đến Tây Thiên thỉnh kinh, với thân xác phàm trần của Đường Tăng, ngài ấy quả thực rất kiên trì. Đã thế lại còn điển trai, phẩm hạnh tốt, làm việc có đầu có cuối, chẳng trách bao nhiêu nữ yêu đều mê mẩn.
Kiểu đàn ông này mà ở chỗ của ta, chắc chắn là hàng hot trên thị trường xem mắt. Tính cách của Trư Bát Giới có khi cũng là hàng hot ấy chứ, dù sao cũng thông minh, biết giả nai, với cô gái mình thích thì cũng tạm coi là nghe lời, chỉ có điều ham ăn biếng làm, cần phải đốc thúc.
Bên ngoài trời đất tối sầm, sóng biển gầm rít, ta tự mua vui bằng cách nghĩ vẩn vơ về độ "hot" của thầy trò Đường Tăng trên thị trường mai mối.
"Ầm ầm ầm——"
Lại một tiếng sấm rền vang ngay trên đỉnh đầu, tưởng chừng như cái hang trên đảo này sắp bị chấn sập đến nơi. Chỉ khi tia chớp rạch ngang, bầu trời đen kịt mới hé ra một vệt trắng nhợt nhạt như một vết rách.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, ta dường như thấy một bóng người đứng ngay trước cửa hang, nơi ta đang nằm phục trên cát.
Vóc dáng cao ráo, mạnh mẽ, tựa như Định Hải Thần Châm ở Đông Hải vậy.
Ta đảo mắt, cố nhìn kỹ phía trước, nhưng bóng hình đó lại biến mất. Ta dùng móng vuốt dụi mắt, lẽ nào gần đây ta toàn gặp ác mộng thấy Na Tra nên sinh ảo giác rồi chăng?
Thật khó tả cảm giác lúc này, giữa cảnh tượng thiên nhiên hung dữ thế này mà lại thấy bóng ma của Na Tra tự vẫn. Trong nỗi sợ hãi, lạ thay lại nảy sinh vài phần an tâm như gặp lại người quen, thật mâu thuẫn.
Không dám nhìn ra cửa hang xem có thật là oan hồn của thiếu niên đó không nữa, ta vùi đầu vào cát, giả chết.
Lỡ như nhìn thấy một Na Tra da thịt lở loét, sần sùi, máu me đầm đìa, chẳng phải sẽ càng kinh hãi hơn sao?
-
Ta nằm trên cát ở cửa hang, lặng lẽ quan sát sự hỗn loạn của trời và biển, những con sóng dâng cao đến mấy chục trượng, trông như những dãy núi nhấp nhô liên tiếp.
Những ngọn sóng này chính là núi trên biển, những con sóng dữ dội như vậy mà đánh vào người, chắc chắn sẽ bị đánh cho bất tỉnh. Xung quanh ngoài ta ra thì không cảm nhận được bất kỳ sinh vật sống nào, ngay cả một con côn trùng nhỏ cũng không thấy.
Hòn đảo này cao trăm trượng, giống như một ngọn cờ cô độc giữa biển. Pháp lực bí ẩn đó đã đưa ta đến đây, là đang cứu ta phải không? Từ sớm ta đã cảm nhận được rồi, tuy ta luôn bị kinh hãi, nhưng trong cõi u minh lại dường như được bảo vệ.
Có lẽ là bắt đầu từ đêm đốt vàng mã trên hòn đảo nhỏ ở Đông Hải, ta ngủ thϊếp đi trên đảo, sau khi tỉnh lại, bên cạnh có một con nhện lớn đã chết. Nếu không đoán sai, ta đã được cứu.
Chẳng lẽ bên cạnh ta không phải là cô hồn dã quỷ, mà là thần bảo hộ sao? Ác mộng và việc được bảo vệ có mối liên hệ trực tiếp nào không?
Sấm sét vẫn tiếp tục, những tia chớp di chuyển trong tầng mây dày đặc, chỉ là ta không còn nhìn thấy bóng ma thiếu niên ở cửa hang nữa.
Tâm trạng vi diệu này, rất giống như một thư sinh vào thành đi thi nhìn thấy yêu tinh, vừa sợ hãi, lại vừa thấy bóng lưng đối phương đẹp, mà mang theo một chút kỳ vọng viển vông.