Hôm nay là tháng thứ ba ta gặp ác mộng. Cửa hàng vàng mã vừa về một lô hàng mới, ta lên thị trấn mua đồ. Các nữ yêu khác lên thị trấn của người phàm đều đi dạo phố, không nói đến mua lụa là gấm vóc thì cũng mua chút đồ ăn vặt. Chỉ có ta, lần nào cũng đi thẳng đến những nơi như cửa hàng đồ tang lễ.
Nếu đi vào ban đêm, ta không cần phải cố ý ăn Hóa Hình Đan để biến hình, chỉ cần giữ nguyên hình dạng con rùa là được.
Chiếc đèn l*иg đỏ của cửa hàng vàng mã đặc biệt nổi bật trong đêm tối, cửa hàng cũng nằm ở rìa thị trấn, không phải ở trung tâm sầm uất. Thấy ta đến, ông chủ cười toe toét ra đón.
Ông ta chỉ vào con rồng giấy treo trên xà nhà: "Cô nương xem này, hàng mới về đấy, là rồng, bán chạy lắm."
Ta liếc nhìn, rồng màu gì cũng có, không biết các Long Vương xem xong sẽ có cảm nghĩ gì.
Bây giờ ta nhiều tiền nên chẳng phải lo nghĩ gì, ra vẻ một bà chủ giàu có, vung tay nói: "Lấy đủ màu cầu vồng đi, mấy con rồng này ta lấy hết. Còn mấy bông hoa giấy kia nữa, cho ta một túi. À, nến thơm hoa sen lấy một trăm cái, thêm một bộ chiến y nữa."
Ông chủ cười không khép được miệng, nhe cả lợi ra: "Có muốn lấy thêm vài món binh khí đốt cùng không?"
"Có những gì?"
"Đao thương côn bổng kiếm giản phủ chùy tiên câu thích! Mời mời, mời cô nương xem bên này, binh khí nhiều lắm."
Nghĩ đến việc Na Tra tương lai có nhiều binh khí như vậy, bây giờ đốt qua cho hắn chơi cũng tốt, thế là ta cũng bao thầu luôn.
Sau khi mua sắm một trận lớn, ông chủ cho người làm của mình giúp ta chuyển đồ ra cửa biển, ta lên thuyền đi về phía hòn đảo không người.
Lấy chậu đồng ra, đánh lửa, viết tên Lý Na Tra, ta lại bắt đầu cần mẫn đốt tiền giấy.
"Đại thần, ngài thấy không, lần này lại có mẫu mới rồi, nếu ngài nhận được thì cho ta một đánh giá tốt nhé."
Nói rồi, chính ta cũng thấy buồn cưqời, vậy mà lại dám đòi Na Tra đánh giá tốt.
Nếu hỏi gần đây tu luyện của ta tăng trưởng được gì, ta nghĩ là tăng khả năng thức đêm và đốt tiền giấy, không biết tiến độ tái sinh của Na Tra đến đâu rồi.
Đêm tối mịt mù, hôm nay không sao không trăng, sóng vỗ vào bờ đá, biển cả âm u trông thật nặng nề.
Đang đốt, ta bỗng thấy trên bãi cát xuất hiện những vệt xước. Ta sợ đến mức nắm chặt con rồng giấy trong tay, đây là trò bút tiên kiểu gì vậy?
Như có một bàn tay vô hình đang viết tên ta trên mặt cát, nét chữ sắc sảo, mạnh mẽ, như chứa đựng mười hai phần lực đạo. Đừng nói là viết trên cát, cho dù là khắc chữ trên đá cũng dư sức.
Ta theo phản xạ đưa tay xóa phẳng bãi cát, gạch tên mình đi, kết quả ở một chỗ khác lại xuất hiện, bút tiên hình như đang cố tình đối đầu với ta.
Cuối cùng, ta vứt tiền giấy trong tay, nằm rạp xuống cát làm con rùa rụt cổ.
"Đùng——"
Mai rùa bị gõ một tiếng trầm đυ.c, như có một cái búa nện vào l*иg ngực, ta càng sợ hãi không dám ló đầu ra. Nhưng tiếng gõ mai này không kéo dài bao lâu, ta rụt cổ được nửa canh giờ thì tiền giấy trong chậu đồng cũng sắp cháy hết.
Hình như không còn động tĩnh gì nữa, ta từ từ thò đầu ra xem thử. Vừa nhìn, ta cảm thấy toàn thân lạnh toát. Lấy ta làm trung tâm, bãi cát xung quanh ta chi chít ba chữ "Đường Tiểu Quy", giống như một loại nguyền rủa của ma quỷ nào đó.
Ngồi ngây ngốc giữa đống tên này, ta không biết mình đang có biểu cảm gì, tóm lại là không được đẹp cho lắm.
Hôm nay, ta rụt cổ lăn về biển, chỉ sợ lỡ không để ý là bị "cạch" một phát bay đầu.
Ngay tối hôm đó, ta kể cho Quy thừa tướng nghe chuyện kỳ lạ tên xuất hiện trên bãi cát. Ông ấy thấy ta ngày nào cũng đốt giấy, sao lại càng đốt càng nghiêm trọng thế này, liền lập tức kéo ta đi tìm ông chủ.
Đông Hải Long Vương suy nghĩ hồi lâu, chỉ cho ta một con đường sáng, đến Triều Âm Động ở Phổ Đà Lạc Già Sơn, Nam Hải tìm Quan Âm Bồ Tát, biết đâu cầu Phật sẽ có tác dụng.
À đúng rồi, trước giờ ta chẳng nghĩ đến việc tìm Quan Âm Bồ Tát, Na Tra gặp nạn còn tìm đến Phật Tổ, vậy mình tìm Bồ Tát, hình như cũng được.
Mình hỏi ông chủ có cần mang quà gì đến gặp Bồ Tát không, ông ấy bảo không cần, chỉ cần có lễ, thành tâm là đủ rồi, dĩ nhiên, nếu đến chùa Quan Âm vái lạy trước cũng được.
Để tỏ ra thành tâm hơn một chút, ta quyết định đến chùa Quan Âm trên bờ thắp hương mấy ngày trước, cũng lựa lúc nửa đêm mà đi, miễn cho con rùa tinh ta đây dọa đến mọi người.
Thắp hương khấu đầu, cúng dường tiền nhang đèn, trong miếu này là pháp tướng của Tống Tử Quan Âm, đến đây đa phần đều là cầu con. Cũng có những chùa Quan Âm khác, nhưng chỉ có chùa này là gần ta nhất.
Liên tiếp ba ngày ta đều đến thắp hương, điều kỳ diệu là mấy ngày nay ta không còn gặp ác mộng nữa, cơn ác mộng về thực đơn thịt rùa ám ảnh ta suốt ba tháng trời dường như đã biến mất.
Chắc là bắt đầu từ cái đêm tên ta xuất hiện trên bãi cát ấy nhỉ, đêm đó không gặp ác mộng, nhưng vì sợ quá nên ta không để ý đến chi tiết này.
Rồi lại nhờ mấy ngày nay vái Quan Âm, liên tục ba ngày ngủ ngon.