Chương 21: Ác mộng vẫn còn

Trên đường đi không ít yêu quái hỏi ta, ta đều rất vui vẻ trả lời, bên cạnh luôn có người qua lại, có lúc ta đang nghỉ ngơi, có lúc ta đang đốt tiền giấy cho Na Tra.

Cuối cùng, một con rùa vẫn chưa biết bay lắm như ta đã leo lên đến đỉnh núi, mất hai ngày rưỡi. Leo lên đến đỉnh núi đúng lúc hoàng hôn buông xuống, biển mây và bầu trời xa xa đẹp như tranh thủy mặc.

Đột nhiên cảm thấy, dù không có Tôn Ngộ Không ở đây, leo núi ngắm cảnh cũng rất thư thái. Ngồi xuống nghỉ ngơi, ta lấy túi nước và bánh ra từ một trong những bao quần áo.

Ăn tối xong, ta lại đi tìm tảng đá lớn.

Và điều này cũng không khó tìm, thảm thực vật trên đỉnh núi cũng rất tươi tốt, nhưng có một khoảng đất trống trải rất nổi bật.

Tảng đá khổng lồ cao chọc trời, nơi này không có cây cối che phủ, bên cạnh tảng đá trọc lóc chỉ có vài cây cỏ nhỏ và hoa lan làm bạn.

Ta thấy xung quanh tảng đá tỏa ra ánh sáng, sau khi mặt trời lặn, trăng sáng trên cao, tảng đá lớn phản chiếu ánh trăng, lại có một vẻ đẹp lung linh rực rỡ, vừa đẹp vừa linh thiêng.

Đây chắc chắn là tiên thạch thai nghén Tôn Ngộ Không rồi.

Chỉnh đốn lại bản thân, ta hơi kích động bước tới, không biết là nên gõ hay nên sờ, rốt cuộc nên chào hỏi như thế nào đây.

Không biết Tôn Ngộ Không bây giờ là một hòn đá, có linh trí chưa, với một chút cảm giác bồi hồi khi sắp gặp lại cố nhân, ta từ từ tiến lại gần, tất nhiên, suy nghĩ nhiều hơn là muốn ôm đùi.

Ta vừa nở nụ cười chất phác, định đưa móng vuốt chạm vào vách đá coi như lời chào hỏi lịch sự. Không ngờ một trận yêu phong thổi tới, gió mạnh đến mức như có người đẩy mai rùa của ta một cái, chân ta loạng choạng ngã về phía tảng đá lớn.

Rầm một tiếng, ta đυ.ng vào tảng đá, tuy rằng ta lập tức rụt đầu vào mai không bị va đập, nhưng mà...

Mai rùa của ta đã làm vỡ một mảnh vụn đá trên tiên thạch, trên tảng đá lớn ánh sáng lóe lên, dường như không hài lòng mà rung lên hai cái, âm thanh trầm đυ.c truyền đến từ dưới đất.

"Xin lỗi xin lỗi! Ta không cố ý đυ.ng vào ngươi! Gió trên đỉnh núi quá lớn!"

"Ta sai rồi ta sai rồi!"

Quỳ sụp xuống đất xin lỗi, ta hoảng sợ đảo mắt nhìn xung quanh, một lúc sau, tảng đá không còn rung nữa, dường như đã tha thứ cho ta.

"Xin chào, ta là rùa tinh đến từ Thủy Tinh cung ở Đông Hải, ta tên là Đường Tiểu Quy."

"Ờ, tóm lại, sau này chúng ta hữu duyên gặp lại!"

"Tối nay mượn bảo địa nghỉ qua đêm, vô cùng cảm kích."

Nói xong, ta nhìn mảnh đá vụn mình làm vỡ, vội vàng dọn dẹp sạch sẽ xung quanh nó, đặt miếng bánh còn lại và trái cây hái được lên trước tảng đá một cách cung kính.

Nếu không phải những thứ như vàng mã, hương nến, tiền giấy không thích hợp để đốt cho Tôn Ngộ Không, ta nhất định sẽ dùng chút hương hỏa của Na Tra cho khỉ con. Dù sao thì khỉ con vẫn chưa ra đời, sao ta có thể đốt tiền giấy cho hắn được.

Bây giờ coi như đã gặp được một trong những thần tượng thời thơ ấu rồi, còn check-in được thời kỳ thai nhi quý giá nữa.

Quyết định rồi, tối nay sẽ ngủ lại bên cạnh tiên thạch, ngày mai sẽ rời đi.

Nhưng trước khi đi ngủ còn một bước rất quan trọng phải làm, từ trong bọc hành lý thành thạo lấy ra chậu đồng nhỏ, tiền giấy và đá lửa, ta lại bắt đầu cúng bái cho Na Tra.

Đốt tiền giấy cho Na Tra bên cạnh tảng đá thai nghén Tôn Ngộ Không, kỳ quái đến cực điểm, tự dưng có cảm giác hoang đường như đang gọi đồ KFC ở McDonald"s vậy.

Đột nhiên, một trận cuồng phong nổi lên, ta bị tro giấy kèm theo tia lửa bay tứ tung tạt đầy mặt, còn suýt nữa cháy đuôi, bị gió quái ác trêu đùa quanh tảng đá lớn khiến ta kêu la oai oái!

Bị ma ám rồi sao!

Chẳng lẽ ta bị ma nhập?

Kỳ thực không phải làm pháp sự cho Na Tra, mà là trừ tà cho ta?

Bên tảng đá tiên này không có cây cối che chắn, ta bị gió làm cho vô cùng chật vật, cuối cùng trốn vào rừng cây, lúc này mới co người lại trong mai rùa, trải qua một đêm coi như yên ổn.

Lúc trời sáng, ta lại gặp ác mộng, bị Na Tra làm thành đồ hộp rùa.

Những ngày này phải sống sao đây!

Rõ ràng Na Tra tạm thời đang trong trạng thái "ngỏm củ tỏi", nhưng ta lại cảm thấy cuộc sống chỗ nào cũng có hắn, sắp bị hắn chiếm hết rồi.

Tự mình buồn bực một lúc, sau một hồi ta mới lấy lại tinh thần.

Trước khi xuống núi, ta có chút ngại ngùng, đến đây một chuyến cũng phải để lại chút kỷ niệm, vì vậy ta ôm tảng đá tiên một cái, ta chắc chắn sẽ không học Tôn Ngộ Không tè bậy đâu.

"Hữu duyên gặp lại."

Sau này ta nhất định sẽ tìm cơ hội đến thăm hắn, nghĩ vậy, dọn dẹp sạch sẽ tro tàn của tiền giấy, ta lại ngoan ngoãn xuống núi.

Vậy nên chuyến đi Hoa Quả Sơn này ta đã xác định được một việc, Tề Thiên Đại Thánh vẫn chưa ra đời, ý định ôm đùi tìm chỗ dựa của ta tạm thời không thực hiện được, sau này vẫn phải lo sợ Na Tra sống lại tìm ta báo thù.

Ây da, đừng nói đến chuyện sau này nữa, bây giờ vấn đề ác mộng vẫn chưa được giải quyết đây nè.