Chương 9: Đừng khóc

Ba bóng người dần hiện rõ, toàn bộ đều mặc pháp bào nền vàng viền xanh lá, trong đó có một nữ đệ tử là người ném lá bùa vừa rồi.

Đệ tử nhà họ Văn?

Không thể nào, trong nguyên tác thì giờ này bọn họ đang tổ chức buổi đấu giá ở Yểm Nguyệt Phường. Hơn nữa, hai đệ tử kia chết một cách lặng lẽ, còn chưa kịp phát ra tín hiệu cầu cứu, sao bọn chúng lại đến kịp được chứ?

Ánh lửa soi rõ gương mặt ba người. Nữ tử có dáng người cao ráo, trên phát quan còn có hai dải tua, gió đêm thổi qua, trông bồng bềnh như tiên. Nhìn rõ dung mạo Bạch Lê, nàng ta hơi bất ngờ nhướng mày: "Ồ? Tưởng là hai người chứ, hóa ra chỉ là con cá nhỏ lạc bầy."

Hai kẻ còn lại là nam tu tầm hơn hai mươi tuổi, một tên trong đó đã không kìm được mà sải bước tiến lên: "Sư tỷ, khỏi lắm lời, loại tàn dư như vậy cứ gϊếŧ sạch là được, đại sư huynh vẫn đang chờ chúng ta đấy."

Tàn dư cái gì chứ? Rõ ràng nàng là nạn nhân vô tội cơ mà! Bạch Lê cuống quýt giải thích: "Các người nhầm rồi, ta không hề có liên quan gì tới người của họ Văn cả!"

"Ngụy biện! Ngươi không phải tàn dư họ Văn thì sao lại cầm kiếm của bọn chúng!"

Ngươi ngốc à! Kiếm đó là ta cầm để phòng thân!

Nhưng nữ tu kia hoàn toàn không nghe giải thích, trong mắt tràn đầy sát ý, lạnh giọng nói: "Gϊếŧ nàng ta đi."

Tên đệ tử khi nãy tỏ ra sốt sắng liền lập tức lao lên trước, rõ ràng muốn tranh công đầu. Nào ngờ tên còn lại cũng không chịu nhường, hai người cứ thế "bốp" một tiếng đâm sầm vào nhau, lảo đảo té sang hai bên.

Bạch Lê: "..." Đám phản diện thời nay hình như không được thông minh cho lắm.

Nữ tu che mặt, chẳng buồn nhìn tiếp: "Thôi, để ta tự ra tay."

Bạch Lê vội động não, bỗng nhìn ra sau lưng ba người kia, ánh mắt sáng rỡ: "Ngươi đến rồi!"

Cả ba biến sắc, lập tức ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng đêm mênh mông, vắng tanh không một bóng người.

Nhân lúc bọn chúng phân tâm, Bạch Lê lập tức bỏ chạy mất dạng.

Nữ tu là người phản ứng đầu tiên, nhanh chóng đuổi theo, quát khẽ: "Bị lừa rồi, đuổi theo!"

Gió vù vù bên tai, mặt đất lởm chởm đá vụn, bất kỳ lúc nào cũng có thể trật chân. L*иg ngực Bạch Lê như bị gió đêm thổi căng, vành mắt nóng ran, đôi chân chẳng còn cảm giác. Thi thoảng lại có lá bùa và kiếm quang xẹt ngang qua, y phục nàng bị xé rách thành vô số mảnh. Nàng bất ngờ vấp phải đá, ngã nhào xuống đất, đầu gối trầy xước rỉ máu.

Gió lạnh bất chợt nổi lên, sát khí trút xuống đầu. Bạch Lê không tránh kịp, lúc này mới sực nhớ ra nàng vẫn còn ôm kiếm trong lòng.

Nhưng nàng không biết dùng kiếm.

Lửa mỗi lúc một áp sát.

Không kịp nghĩ nữa rồi.

Nàng không thể chết ở chỗ quỷ quái này được, ít nhất... ít nhất cũng phải tìm được mục tiêu công lược đã!

Bạch Lê siết chặt chuôi kiếm, tư thế cầm chẳng khác gì một kẻ mù chữ nắm lấy bút lông, hoàn toàn là bộ dạng tay mơ, khiến nữ tu kia lạnh lùng cười khẩy.

Keng!

Kiếm và bùa chạm nhau vang lên tiếng ngân sắc bén, tóe ra ánh sáng lấp lánh như hoa lửa rợp trời. Kiếm khí chiếm ưu thế, đánh nát là búa xanh thành một tờ giấy rách rồi theo gió rơi xuống.

Thành công rồi?

Nàng chưa kịp nghĩ nhiều, loạng choạng muốn đứng dậy. Nữ tu kia thấy ra tay không trúng, lập tức nổi giận, chẳng biết từ lúc nào đã chắn trước mặt nàng, tóc bay phấp phới, vung tay áo lên đằng đằng sát khí: “Tàn dư mà cũng đòi chạy à!"

Bạch Lê bị đánh văng vào thân cây.

Đau quá.

Đầu choáng váng, mắt tối sầm, thanh kiếm trong tay cũng gần rơi mất. Nữ tu kia từng bước tiến lại, năm ngón tay thon dài ngưng tụ ánh trăng băng giá. Bạch Lê tuyệt vọng nhắm mắt, không dám nhìn cảnh kiếm chém xuống.

"Sư tỷ, coi chừng!"

Một tiếng hét xé lòng vang lên, gió bỗng ngừng lại, trước mắt tối sầm tựa như có bàn tay nào đó kéo phăng bầu trời xuống, khiến sao trời rơi rụng như mưa, mọi thứ chìm trong vòng xoáy yên tĩnh.

"Cầm kiếm không phải cầm như vậy đâu."

Giữa bóng tối vô biên, câu nói ấy như thắp lên một tia sáng, máu tươi bắn tung toé giữa không trung tựa như hoạ sư điểm nét mực, tô lên sắc đêm nét rực rỡ đến chói mắt.

Thiếu niên cúi xuống, vươn bàn tay sạch sẽ lau mặt cho nàng, trong đôi mắt đen láy ngập tràn ý cười: "Đừng khóc nữa, cô làm tốt lắm."