Thông thường phản diện đều lui về sau màn, sai thuộc hạ ra mặt làm khó dễ nhân vật chính. Nhưng người này lại làm ngược lại, đóng giả không một kẽ hở, bề ngoài nho nhã khiến người ta như đắm chìm trong gió xuân, nhưng một khi ra tay lại một kiếm đoạt mạng. Đến mức lúc y đâm sau lưng Khương Biệt Hàn, cả đám nhân vật trong truyện lẫn đám độc giả ngoài truyện vẫn còn mang ấn tượng “quân tử như ngọc”, hoàn toàn không trở tay kịp.
Tác giả xây dựng một nhân vật phản diện có cú lật mặt như vậy quả thật rất dụng tâm. Nhưng không có nghĩa là Bạch Lê đồng tình với tam quan của y, tội trạng chất chồng, ác danh lan xa, cuối cùng bị vạn kiếm xuyên tâm, chết không oan chút nào.
Có điều… Tiết Quỳnh Lâu vốn xuất thân từ Tiết thị Kim Lân Cổ Thành, mà thiếu niên này lại nói mình là người Tiết thị Ba Châu… hơn nữa ở thời điểm hiện tại, theo nguyên tác thì đáng lẽ Tiết Quỳnh Lâu đang gặp nhóm nhân vật chính tại Yểm Nguyệt Phường mới đúng, Bạch Lê không khỏi sinh lòng cảnh giác.
“Nói mới nhớ, đạo hữu là…”
Nàng chợt nhận ra từ nãy đến giờ chỉ hỏi tên người ta, còn mình thì chưa báo danh, bèn nói: “Ta là Bạch…” Nhưng giờ nàng đã dần thích nghi với cái thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé này, lý trí quay về, lập tức bẻ lái: “Ta tên là Bạch Lâm.”
Đây là thân phận giả của nguyên chủ khi xuống núi rèn luyện. Bạch Lê đưa tay sờ mặt, trên mặt phủ một tầng bí thuật có thể ngăn cản tu sĩ Hạ cảnh dò xét, xem như lớp vỏ bọc để nàng an tâm sống trong thế giới này.
“Bạch Lâm, đúng không? Ta nhớ rồi.” Thiếu niên tên Tiết Ngọc nghiêm túc đáp lời, vẻ trang trọng ấy khiến Bạch Lê vừa ôm lòng nghi ngờ vừa báo tên giả bỗng cảm thấy có phần ngại ngùng.
“Giờ chúng ta định đi đâu vậy?”
“Tìm chỗ trốn tạm. Cứ lang thang thế này mà đυ.ng phải tà tu thì xong đời.” Y giải thích: “Đạo hữu cũng biết đêm nay Yểm Nguyệt Phường sẽ náo nhiệt cỡ nào rồi đấy, có bao nhiêu người chen nhau tới dự cái đại hội trăm năm có một ấy.”
Trong nguyên tác, đoạn này chính là đoạn “quần ma loạn vũ”, trụy lạc vô độ. Bọn Văn thị rắn độc đất phương Nam này thực chất đã chẳng khác gì Ma môn. Bạch Lê nghĩ giờ né khỏi mạch truyện là lựa chọn quá đỗi sáng suốt.
Hai người có vận khí không tệ, mới đi chừng nửa tuần trà thì phát hiện một tòa dịch quán dưới ánh trăng. Đây vốn là nơi để tu sĩ đường xa nghỉ chân, nhưng không hiểu vì sao đã bị bỏ hoang từ lâu.
Cửa lớn mục nát, lỗ chỗ vết mọt đυ.c. Cửa sổ thì chẳng rõ đã mất từ bao giờ. Nhìn từ xa chẳng khác gì một ông lão già nua quần áo rách rưới, thoi thóp đứng trơ trọi nơi cánh đồng hoang vu gió lộng.
Cả hai tìm được một góc tránh gió, ngồi dựa tường sát bên nhau.
Lạnh quá.
Bạch Lê ôm chặt hai tay run rẩy, cảm giác như mình đang bị ngâm trong nước lạnh. Nàng vùi đầu vào giữa hai gối, thở dài thườn thượt. Nhiệm vụ công lược lần này đúng là khó đến mức viết hẳn chữ “khó” to tướng. Nàng e rằng chưa kịp gặp đối tượng đã bỏ mạng rồi.
“Chúng ta… phải trốn ở đây cả đêm sao?” Nàng muốn bắt chuyện với người cùng đồng cảnh ngộ, nhưng mãi không thấy ai đáp. Nàng nghiêng đầu nhìn sang mới phát hiện y đã ngủ từ lúc nào.
Chỗ này mà cũng ngủ được à? Gan cũng lớn thật.
Thiếu niên ngủ vẫn ôm kiếm trong lòng, hai hàng mi dài phủ trên gương mặt trắng bệch như đôi bướm đen đậu trên tuyết.
Trông y thật bình thản, bình thản đến mức… như thể chắc chắn mình sẽ không chết.
Thời buổi này nhân vật phụ cũng mạnh thế sao? Vậy nam chính Khương Biệt Hàn chẳng phải nghịch thiên rồi à? Mà người mạnh như vậy, sao lại bị bắt nhỉ?
Trong đầu nàng đầy ắp nghi vấn, nhưng trời càng lúc càng khuya, Bạch Lê dần không chống nổi cơn buồn ngủ, thϊếp đi lúc nào chẳng hay. Có điều hình như chỉ chợp mắt được một lát, nàng đã bị lạnh đánh thức, mơ màng mở mắt ra.
Bên cạnh trống trơn.
Hai thanh kiếm vẫn tựa vào góc tường, chứng tỏ người không đi xa.
Nỗi sợ cô độc lại siết chặt lấy tim. Bạch Lê rùng mình giữa một màu đen tối mịt, ôm chặt kiếm trong lòng rồi lần mò đến bên cửa sổ, thấp giọng gọi thử: “Tiết… Tiết Ngọc?”
Chỉ có gió đêm gào rít đáp lời nàng. Bóng cây lay động như móng vuốt dữ tợn trồi lên từ lòng đất, ngay cả ánh sao cũng dần tối đi.
Rõ ràng y đang bị thương, sao lại biến mất không một tiếng động, ngay cả kiếm phòng thân cũng không mang theo?
Đột nhiên có cuồng phong nổi lên từ đầu ngọn cỏ, Bạch Lê nép ra sau cửa sổ theo bản năng, đáng tiếc đã quá muộn, hơi thở xa lạ đã áp sát trong chớp mắt.
Một đạo phù chú giáng thẳng xuống, đánh vỡ bệ cửa vốn đã cũ nát, lửa cháy bừng lên, nuốt chửng cả màn đêm mịt mù.
“Ra là vẫn còn một con cá lọt lưới ở đây.”