Chương 6: Một kiếm đoạt mạng

Kiếm quang màu xanh mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương xé rách bóng đêm, lưỡi kiếm xẹt qua kéo theo một vệt lửa đỏ lóe sáng, xe ngựa lập tức vỡ vụn thành mảnh vụn.

Kiếm quang chém ngang mọi thứ, ánh trăng rọi xuống mặt đất hệt như mặt nước rúng động. Yết hầu tên kia nứt toạc không một tiếng động, máu bắn phun trào dưới ánh lửa như cơn mưa rào đến muộn.

Chết… chết rồi?

Bạch Lê cứng đờ trong gió lạnh, run rẩy ngẩng đầu nhìn. Khi máu văng tung tóe, thiếu niên đã hạ người đáp xuống đất. Y đứng trên xà ngang cao của xe ngựa, trường kiếm buông thấp, máu đọng lại thành dòng theo lưỡi kiếm nhỏ xuống từng giọt đặc sệt.

Y mỉm cười ngoái đầu: “Đạo hữu, có thể ra rồi.”

Rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì vậy?

Bạch Lê ngồi ngây ra tại chỗ, ánh trăng sáng rực khiến mắt nàng nhất thời chưa thích ứng được. Mãi một lúc sau, tầm nhìn mới dần rõ ràng.

Trời sao thấp thoáng rủ xuống đồng hoang mênh mông, ánh trăng cuồn cuộn trút xuống vùng đất trống trải như dội nước, cả vùng hoang nguyên như được phác họa bằng nét mực đen trắng tương phản. Nhờ ánh trăng sáng tỏ, cuối cùng Bạch Lê cũng thấy rõ dung mạo của thiếu niên kia.

Một màu trắng.

Chỉ một cái liếc mắt nhìn qua, tất cả đều là sắc trắng.

Có lẽ vì trong tay y vẫn đang cầm kiếm, sắc trắng ấy lộ rõ sát khí sắc bén giống như tuyết đọng trên lưỡi đao. Nhưng đôi mắt y lại hoàn toàn đen thẳm như đêm dài lạnh lẽo vĩnh hằng đang ẩn mình trong đó.

Y tiện tay vung kiếm một cái, đường kiếm mang theo vệt máu quét thành hình quạt đỏ rực với bán kính mấy trượng trên thảm cỏ, máu văng ra từng giọt từng giọt, âm thanh như mưa rơi vào rừng trúc.

“Đạo hữu, có thể tự tháo dây rồi.” Khi nói, y luôn nhìn người đối diện chăm chú, trong đôi mắt đen ấy như có cả dải ngân hà đang chậm rãi hội tụ về nơi tận cùng của trời đất.

Sạch sẽ, tinh khiết, hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “máu tanh”.

Bạch Lê run run chỉ vào hai cái xác dưới đất. Cả hai còn chưa kịp rút kiếm ra đã bị một nhát cắt ngang yết hầu, máu trào ra như suối nhuộm đỏ một vùng cỏ rộng lớn.

Mùi máu tanh bị ánh trăng và gió đêm hun lên, hương vị cái chết gần ngay trong gang tấc. Hai thi thể bắt đầu chuyển tím cứng đờ như đang khẳng định với nàng rằng: tất cả những gì vừa xảy ra đều là thật.

Chết thật rồi, thật sự có người chết rồi.

“Phú, phú…” Vì quá sợ hãi, đầu lưỡi nàng tê dại.

“Hửm?” Thiếu niên nghiêng đầu nhìn nàng.

“Phú…”

“Đạo hữu định nói gì?”

“Phú cường dân chủ văn minh hài hòa!” Cuối cùng Bạch Lê cũng thốt ra được.

Đôi mắt đen kia hơi mở lớn một chút, có vẻ khá ngạc nhiên với mấy lời ấy.

“Cái… cái đó… là chú siêu độ người chết ở chỗ ta.” Bạch Lê run run giải thích.