Hai tên đệ tử Văn thị kia mặc pháp y đen kịt, bên hông đeo một thanh trường kiếm ánh lên sắc lạnh như sắt thép, trông chẳng khác nào xiềng xích đòi mạng trong tay Hắc Bạch Vô Thường.
“Hai người các ngươi đừng có có giở trò.” Một kẻ dùng vỏ kiếm gõ lên vách xe, cất giọng đe dọa: “Không thì ta chặt tay chân các ngươi ngay giữa đường!”
Bạch Lê đang ngồi đối diện cửa xe là người bị nhắm tới đầu tiên. Vỏ kiếm gần như chạm sát trán nàng, nàng run rẩy co người lại như con gà con cụp cánh.
Tên kia đang định buông rèm thì bị đồng bọn hắn ngăn lại: “Khoan đã, có gì đó không ổn!”
Trái tim Bạch Lê lỡ một nhịp, tên đó lạnh lùng quét mắt một vòng rồi bước một chân lên xe, cúi người áp sát: “Đừng chủ quan. Ta vừa nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện, gọi cả hai xuống xe, lục soát lại lần nữa!”
“Phải làm đến vậy sao?”
“Đây là hàng do đích thân sư thúc tổ chỉ định, nếu để chúng chạy thoát giữa đường thì lấy đầu chúng ta mà đền!”
Bị lục soát lần nữa thì… thanh đoản kiếm kia chắc chắn sẽ lộ mất, Bạch Lê lạnh sống lưng.
Tên đệ tử đa nghi nhất đã tuốt kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo tuôn ra như nước: “Xuống xe.”
Thời buổi này đến vai phụ cũng khổ thế này sao? Kịch bản này xứng đáng dành cho nhân vật chính rồi đấy! Bạch Lê rụt người lại, thì thào: “Giờ phải làm sao?”
Thiếu niên phía sau không đáp.
Xong rồi, ngay cả đồng bọn cũng hết cách, giờ chỉ còn nước chờ chết sao?
“Ta nhắc lại lần nữa, xuống xe.” Trường kiếm đã hoàn toàn ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm mờ mờ như nước dưới ánh trăng. Tàn lửa lập lòe trên đống lửa phía xa hắt vào thân kiếm thứ ánh đỏ chập chờn. Tên đệ tử Văn thị dùng mũi kiếm vén rèm xe lên, ánh kiếm chói mắt rọi thẳng vào bóng tối trong xe.
Không gian chết lặng như tờ, ngay cả hô hấp cũng nghẹn lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng khiến Bạch Lê rùng mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, sợi dây trói trên tay nàng bị kéo nhẹ.
Tim Bạch Lê giật thót, y điên rồi sao? Dám tháo dây ngay trước mặt hai tên đệ tử? Dù y có gỡ được dây thừng thì cũng không thể chạy được, chẳng phải chỉ rước họa sát thân cho cả hai ư?
Nàng không thấy rõ y đang làm gì, chỉ cảm nhận luồng khí lạnh từ phía sau phả tới. Trong khoảnh khắc ấy, cả chiếc xe ngựa như bị bao trùm bởi một thứ sát khí rét buốt rợn người. Hai tên đệ tử nheo mắt nhìn lên, trong mắt phản chiếu một vệt sáng nhàn nhạt như ánh trăng cũng như bóng người.
Cuồng phong cuồn cuộn quét qua đất trời, vang vọng giữa núi đồi trập trùng tựa như mười vạn thanh kiếm cùng rít vang trong vỏ.
“Khốn kiếp! Hắn… từ bao giờ…”
Tên đệ tử Văn thị còn chưa kịp làm gì thì kiếm bên hông đã bị đoạt mất. Ánh kiếm lóe lên mang theo vệt máu trên cổ hắn, vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung.
Tất cả xảy ra chỉ trong chớp mắt khiến người ta không kịp phản ứng. Tên đệ tử còn lại đã rút kiếm nhưng mặt cắt không còn giọt máu, nếu không còn hi vọng phản công thì chỉ còn nước bỏ chạy.
Nhưng đã quá muộn rồi.