Chương 4: Ngàn cân treo sợi tóc

“Thanh kiếm đó giấu trong ống tay áo bên cánh tay ta, lúc bọn chúng lục soát không phát hiện ra.” Một sợi tóc lòa xòa của y rủ xuống cổ nàng, truyền đến xúc cảm mềm mại không hề mang theo sát ý: “Giữ chắc thanh kiếm. Đây là cơ hội cuối cùng rồi.”

Đây là cơ hội cuối cùng.

Bạch Lê hít sâu một hơi, làm theo lời y tìm đến chỗ ống tay áo bó chặt, quả nhiên sờ ra một khối cứng bất thường, là hình dạng của một thanh đoản kiếm chỉ cỡ bằng lòng bàn tay. Chuôi kiếm dài chừng một tấc, chạm tay vào có thể cảm nhận được hoa văn nửa vòng tròn được khắc tỉ mỉ như từng lớp vảy cá xếp đều tăm tắp.

Vảy… nàng nhớ mang máng đó là một thiết lập rất quan trọng trong truyện.

Nhưng ý nghĩ ấy mới lóe lên trong đầu đã vụt tắt như sao băng rơi vào bóng tối, Bạch Lê không nhớ nổi manh mối nào, đành phải lặng lẽ rút kiếm ra trước.

Có điều… sao y lại giấu kiếm ở chỗ này? Cứ như thể đã có chuẩn bị từ trước.

“Có người tới.” Thiếu niên vốn đang im lặng bỗng siết chặt cổ tay nàng, cả người lập tức căng như dây đàn, khí thế cũng thay đổi một trăm tám mươi độ từ lười biếng uể oải bỗng biến thành cảnh giác như tên đã lên dây chờ bắn.

Tiếng bước chân đang tiến lại gần.

Một bước… hai bước… ba bước… gần sát rồi.

Bạch Lê vẫn đang cắt dây thừng, biến cố khiến nàng không kịp đề phòng, bàn tay đang cầm kiếm bỗng khựng lại giữa không trung.

Làm sao bây giờ? Bọn chúng sắp tới nơi, lần này là cơ hội sống duy nhất, nếu hỏng thì cả hai đều chết!

Phải rồi! Phải giấu kiếm trước đã!

Trong lúc vội vàng, mũi kiếm đâm xước lòng bàn tay nàng, đau đến mức nàng hít vào một hơi lạnh, suýt nữa thì đánh rơi luôn thanh kiếm.

May mà vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, thanh kiếm đã được một bàn tay vững vàng đỡ lấy.

“Đừng hoảng, ta cất giúp rồi.” Thiếu niên khẽ xoay cổ tay rồi giấu kiếm vào tay áo.

“Cảm… cảm ơn…” Bạch Lê mở to mắt, nín thở dõi theo tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Tấm rèm vải bị xốc mạnh lên, tiếng “soạt” vang lên, ánh trăng lập tức tràn vào trong xe ngựa rồi đổ ào ào xuống vùng đất hoang bên ngoài. Gió đêm lùa qua đồng cỏ, từng cọng cây khom mình cúi rạp, lá khô xào xạc cuốn thành vòng, trông khung cảnh thật tiêu điều lạnh lẽo. Trên bầu trời đêm là một vầng trăng khuyết lạnh băng, đầu lưỡi cong cong kia như một cái móc bén nhọn, chỉ cần chạm vào là thấy máu.