Nàng cứng cổ quay đầu lại: “Gì nữa?”
Tiết Quỳnh Lâu đứng rất gần, một tay đặt lên vai nàng rồi nghiêng người tới gần, cả người nàng bị phủ trong bóng y, trông hệt như một đôi thiếu niên đang thì thầm thân mật. Trong mắt y lấp lánh ánh sao như đóng băng cả bầu trời đêm.
“Bạch đạo hữu, đoạn đường này nguy hiểm trùng trùng, nếu gặp chuyện gì cũng xía mũi vào…” Tay áo trắng lạnh lẽo quét qua vành tai, để lại cảm giác tê tê nhột nhột: “Thì e là đạo hữu khó mà toàn mạng tới được Kiêm Gia Độ."
Ngón tay thiếu niên áp sát bên má rồi búng nhẹ một cái, một tia sáng lấp lánh lập tức nở rộ ở đầu ngón tay. Nhìn kỹ mới thấy, thứ ánh sáng kia chỉ là một tia nắng ban mai, khi tắt đi để lộ một cánh hoa quế đã khô héo, toả ra mùi hương mục nát của sự sống sắp tàn.
“Bạch đạo hữu thấy sao?”
Nàng bị rút thẻ vàng cảnh cáo rồi hả?
“Mặt trắng bệch thế kia, ta dọa cô à?” Đôi mắt y đen láy, như dòng sông xuân dưới ánh trăng, dịu dàng đến mức không thấy nổi chút băng giá nào: “Vừa rồi nói nặng lời quá, chỉ là nhắc nhở một câu, đạo hữu chớ để bụng.”
Thiếu nữ trước mặt vẫn không lên tiếng, như thể chưa hiểu y đang nói gì, một vệt hồng nhạt chậm rãi lan ra trên khuôn mặt trắng như ngọc, như ráng chiều ửng hồng soi xuống mặt ao thu trong vắt.
Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười: “Sao vậy?”
“Cái đó… Tiết đạo hữu, ngươi đang đè lên tóc ta đấy.” Đôi mắt nàng long lanh như con nai nhỏ băng qua bên hồ: “Có thể phiền huynh dời tay đi được không?”
Quả nhiên dưới bàn tay đặt lên vai phải nàng có một lọn tóc đen rủ xuống từ thái dương bị đè lên. Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, Tiết Quỳnh Lâu buông tay: “Xin lỗi, là tóc tự chui vào tay ta đó.”
A Lê: “…” Là ta còn non.
“Đi thôi, hai người đang nói gì vậy?” Lăng Yên Yên đang chọn thuyền quay đầu gọi với lại, thấy mặt Bạch Lê trắng bệch thì lo lắng hỏi: “A Lê, cô sao thế? Mặt tái quá trời.”
“Không sao cả!” Bạch Lê lớn tiếng đáp: “Tiết đạo hữu vừa mới nói là sẽ bao tiền thuyền, ta cảm động quá thôi!”
Tiết Quỳnh Lâu: “…”
“Hả, thật sao?” Lăng Yên Yên xấu hổ vô cùng: “Vậy sao được chứ, huynh khách sáo quá rồi.”
Câu nói kia khiến hai người còn lại cũng chú ý.
Khương Biệt Hàn là một kiếm tu nghèo rớt mồng tơi, có câu “Anh hùng khó qua cửa ải tiền bạc”, hắn khẽ ho một tiếng: “Đa tạ Tiết huynh bỏ tiền, Khương mỗ vô cùng cảm kích!”
Hạ Hiên vẫn là một thiếu niên vị thành niên chưa được tự do tài chính, tính cách thẳng thắn hơn nhiều, ôm quyền chắp tay: “Tiết đạo hữu đúng là người sảng khoái! Quân tử kết giao nhạt như nước, tiểu nhân kết giao ngọt như rượu, huynh đệ này, ta nhận rồi đấy!”
A Lê: “……” Đây chẳng phải tự mắng mình là tiểu nhân sao?
Đã xác định được người trả tiền, giờ chỉ còn chọn phi thuyền nào. Hiện tại ở bến còn lại ba chiếc, chiếc giữa nhìn trang nghiêm lộng lẫy nhất, chia hai tầng trên dưới, làm theo hình dáng lầu các tinh xảo, hai bên là chim sẻ ngũ sắc giang cánh bay lên, thân thuyền chạm trổ rồng bay phượng múa, hình vẽ sơn nhũ vàng lấp lánh, cả chiếc thuyền tỏa ra thứ ánh sáng xa hoa của chủ nghĩa tư bản ăn thịt người.
Phô trương thế này, quyết định chọn ngươi. A Lê vươn tay: “Chọn nó đi.”
Lăng Yên Yên thường hay ngại ngùng trước mặt người ngoài, kéo nhẹ tay áo A Lê, xoè năm ngón tay ra, mặt đầy khó xử: “Chừng này cơ… thật sự được à?”
“Dĩ nhiên là được.” A Lê cam đoan chắc nịch.
Vừa nãy suýt chút nữa các người bị y lừa cho sặc máu, không tranh thủ đòi vốn lẫn lời về thì còn đợi tới khi nào? Ta đây làm nhân vật phụ cũng nóng ruột thay cho mấy người rồi.
Chiếc phi thuyền này tốn khoảng năm trăm đồng Thanh Phù. Tiền tệ ở thế giới này chia làm Bạch Thiền, Thanh Phù và Kim Điệp, trong đó Bạch Thiền đắt nhất, Kim Điệp thấp nhất, Thanh Phù nằm ở giữa, đổi ra thì khoảng mười tệ tiền Hoa Hạ.
Lúc này Tiết Quỳnh Lâu thật sự bật cười thành tiếng, mà còn là kiểu cười nghiến răng nghiến lợi: “Bạch đạo hữu, cảm ơn cô.”
“Tiết đạo hữu, khách sáo rồi.” A Lê mím môi cười đáp.
Khương Biệt Hàn chuẩn bị lên thuyền, sắc mặt như thấy quỷ, đảo mắt đánh giá hai người họ.