Lăng Yên Yên lưỡng lự: “Vậy theo cô thì nên làm thế nào? Chẳng lẽ cứ để mặc cô bé?”
Bạch Lê giơ hai ngón tay: “Ta có hai cách. Cách thứ nhất rất đơn giản, bên ngoài Yểm Nguyệt Phường có một trạm tiếp nhận, nghe nói danh tiếng không tệ, chúng ta có thể đưa đứa nhỏ này đến đó.”
Hạ Hiên chau mày: “Chỗ đó toàn là phàm nhân…”
“Đúng, cái chúng ta cần là phàm nhân.” Bạch Lê nói: “Phàm nhân không biết gì về giới tu chân, sẽ không sinh nghi, trông cô bé này cũng chưa bắt đầu tu hành đúng không?”
Nàng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt vừa long lanh vừa vương vẻ u ám của bé gái: “Ta hỏi muội, muội còn muốn tiếp tục làm một tu sĩ không? Muội biết điều đó có nghĩa là gì không? Nghĩa là muội sẽ phải che giấu tên tuổi, ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ, mất mười năm, năm mươi năm để chậm rãi tu luyện từng bước, tiền đồ mờ mịt, không thấy hồi kết. Sư phụ muội thiên vị sư huynh sư tỷ, muội chẳng được chia chút tài nguyên nào, chỉ có thể tự mình cắm đầu khổ luyện. Người ta mười bốn mười lăm tuổi đã tới Vân Căn Cốc, còn muội bốn năm mươi tuổi vẫn đang Luyện Khí. Người ta trẻ mãi không già, dung mạo như thiếu niên mười tám đôi mươi, còn muội đầu tóc hoa râm, nếp nhăn đầy mặt, thậm chí còn không có một ai bên mình. Khó khăn lắm mới tu luyện có chút thành tựu, lại phải chém gϊếŧ tranh đoạt pháp bảo với kẻ khác. May mắn sống sót thì cũng chỉ nhặt được mấy thứ người ta không thèm. Mỗi đêm nằm xuống ngủ, có khi lại mơ thấy chuyện hôm qua, nhưng điều muội sợ không phải là tội nghiệt quấn thân, oán hồn đòi nợ, mà là thân phận thật sự bị bại lộ, bị trục xuất khỏi sư môn, bị người người trong thiên hạ đuổi gϊếŧ mắng chửi! Muội! Còn muốn tu tiên nữa không!”
Sắc mặt bé gái trắng bệch, thần hồn chao đảo.
Nụ cười trên mặt Tiết Quỳnh Lâu chậm rãi tắt đi: “Bạch Lê…”
“Họ Tiết kia ngươi câm miệng trước đi!” Giờ Bạch Lê không rảnh để quan tâm đến y.
Sắc mặt Tiết Quỳnh Lâu thoáng thay đổi.
Họ… họ Tiết?
Bạch Lê thở ra một hơi, giọng nói cũng dịu lại: “Dĩ nhiên, muội cũng có thể chọn làm một phàm nhân. Ở hạ giới không ai truy cứu thân phận của muội, cũng không ai ép buộc muội làm điều gì. Muội sẽ sống như người bình thường, học chữ đọc sách, lấy chồng sinh con, sống một đời ngắn ngủi nhưng yên ổn.”
Đôi mắt bé gái ầng ậc nước mắt, sắp khóc oà lên.
Bạch Lê xoa đầu cô bé: “Có phải cảm thấy cách thứ hai nghe ổn hơn không? Cái giới tu chân này ấy à, chẳng có gì đáng lưu luyến. Muội sống lâu như thế, lại sống chẳng bằng chết, chẳng bằng sống ngắn một chút, kiếp sau đầu thai một nơi tốt hơn. Chắc cha mẹ muội cũng nghĩ vậy phải không?”
Giống như cọng rơm cuối cùng đè sập con lạc đà, bé gái nhào vào lòng nàng òa khóc nức nở.
“Bạch đạo hữu đúng là suy nghĩ chu toàn.” Tiết Quỳnh Lâu nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng, cứ phải chen vào giữa khung cảnh ấm áp: “Vậy cách thứ hai là gì?”
Bạch Lê đứng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt đen tuyền kia, nghiêm túc nói: “Tiết thiếu chủ, huynh làm ơn làm phước giúp người cho trót, nhận cô bé làm nghĩa nữ luôn đi!”
Nàng thấy rõ nụ cười giả tạo đông cứng trên khoé miệng của ông hoàng của giới cặn bã.
Dù gì nhóm nhân vật chính cũng đại diện cho danh môn chính đạo, hành hiệp trượng nghĩa, chắc chắn không thể làm ngơ trước chuyện này. Cuối cùng, đề nghị của Bạch Lê được chấp nhận, nói chung là tuyệt đối không thể để cô bé lên thuyền.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cảnh tượng kiểu chó sói và tiên sinh Đông Quách đúng là phòng cũng chẳng phòng nổi.
Yểm Nguyệt Phường nằm gần bến phà, ở đây vẫn có thể thoáng ngửi được mùi gió biển mằn mặn. Giữa những tầng mây xếp chồng cao vυ"t nơi xa, lộ ra một góc mũi thuyền của các tiên gia. Bến phà không phân ngày đêm, khách từ phương xa tới đông như trẩy hội, mây trời phản chiếu xuống bóng người nhỏ tựa hạt kê bên những con thuyền lớn sừng sững, tạo nên một bức “tiên nhân đồ” sống động ở chân trời.
Ba người còn lại đang ở phía trước thuê phi thuyền, Bạch Lê đang định theo lên thì bị ai đó đặt tay lên vai giữ lại.
“Bạch đạo hữu, chúng ta nói chuyện chút đi.” Tiết Quỳnh Lâu khoác trên vai những áng mây lành rực rỡ tựa như thanh đao vàng khảm máu, đang mỉm cười với nàng.
Chỉ một nụ cười, lưỡi đao nhuốm máu kia đã hoá thành liễu rủ trước gió xuân tháng Hai. Bị phá chuyện tốt nhưng vẻ mặt y không hề có chút bực tức nào, vẫn mang phong thái trăng thanh gió mát như cũ.
Bạch Lê chưa đọc hết quyển sách kia, cũng không rõ y và Khương Biệt Hàn có ân oán gì mà cứ nhắm vào người ta suốt đường đi, cuối cùng còn đâm một nhát. Không biết y có mưu đồ gì, mà có thể giả vờ giỏi đến vậy, chắc không phải phản diện nào cũng khiến người ta đồng cảm được.