Lăng Yên Yên nghẹn ngào nói: “Giờ đã phát hiện rồi, chúng ta không thể làm ngơ được. Hay là ta đưa cô bé về Ngọc Phù Cung, sư phụ ta không phải hạng người cố chấp lạc hậu, người sẽ không để bụng chuyện xuất thân của đứa nhỏ đâu.”
“Đề nghị của Lăng đạo hữu nghe thì có lý, có điều…” Tiết Quỳnh Lâu từ tốn cất lời: “Chưởng môn sư bá không để tâm, nhưng không có nghĩa là những người khác cũng không để tâm. Ngọc Phù Cung đứng đầu đạo môn, từng hành động của chưởng môn đều là tấm gương cho thiên hạ noi theo. E là sẽ có người nhân cơ hội này đảo ngược trắng đen, miệng lưỡi xỏ xiên.”
Lăng Yên Yên nghe vậy, ngẫm lại thấy quả thực có khả năng ấy.
“Vậy phải làm sao đây?”
“Hay thế này đi.” Khương Biệt Hàn vỗ tay một cái: “Chi bằng đưa cô bé tới một môn phái nhỏ hiền hòa, để bé thay tên đổi họ là có thể sống yên ổn?”
Hạ Hiên giơ tay góp lời ngay lập tức: “Ê ê ê, chẳng phải chúng ta đang Bắc tiến đi về phía Tiêm Gia Độ à? Vừa khéo tiện đường dẫn cô bé theo, nếu dọc đường gặp được môn phái nào vừa ý thì để bé ở lại. Với thân phận mấy người chúng ta, nếu lấy trận pháp, pháp bảo làm quà cảm tạ, chắc là các vị chưởng môn cũng không nỡ từ chối cơ duyên này đâu.”
“Muội muội à, một mình ở chỗ này nguy hiểm lắm, muội có chịu đi với bọn ta không?” Lăng Yên Yên cúi người nhoẻn miệng cười với cô bé, giọng nói dịu dàng: “Chúng ta có thể đưa muội rời khỏi L*иg Châu, tuy nơi đó xa lạ nhưng chắc chắn an toàn hơn ở đây. Nếu trong người muội thấy khó chịu ở đâu, cứ nói ra, vị tỷ tỷ này biết chữa bệnh… A Lê?”
“Ừ ừ, ta sẽ chăm sóc…” Bạch Lê gật đầu, vừa hay bắt gặp ánh mắt cô bé.
Vẻ oán độc rợn người như lưỡi dao dính máu xẹt qua đôi mắt ươn ướt của đứa trẻ, khiến gương mặt nhỏ nhắn như ngọc như ngà kia trở nên vặn vẹo quỷ dị trong chớp mắt.
Thế nhưng chỉ một tích tắc sau, cô bé lại biến thành một đứa trẻ đáng thương ngoan ngoãn, vô hại.
“… Muội.” Cái quần què gì vậy?
Da đầu Bạch Lê đột nhiên tê rần, suýt nữa cắn trúng đầu lưỡi.
Những mảnh ký ức rời rạc chập chờn trong đầu nàng, cuối cùng cũng ráp lại thành một bức tranh tang thương u ám, mây đen nặng trĩu, tiếng gào khóc khắp trời.
Chiếc phi thuyền mà họ sắp lên sẽ rơi xuống biển lửa ngút trời, hành khách trên phi thuyền kẻ chết người bị thương, thê thảm không kể xiết. Cả người Lăng Yên Yên đẫm máu, bị người ta moi sống kim đan; Khương Biệt Hàn vì cứu người mà thanh kiếm đã theo hắn mười mấy năm gãy làm hai nửa.
Mà tất cả bi kịch ấy bắt nguồn từ đứa bé gái này. Cô bé tự ý thi triển cấm thuật, lại xem Lăng Yên Yên vốn là ân nhân cứu mạng thành hung thủ hại cả tộc mình, kéo theo cả phi thuyền chết chung với nàng ấy.
Bạch Lê bất giác lạnh sống lưng.
Đứa trẻ nhỏ cỡ này thì học cấm thuật từ đâu?
Cô bé vẫn đang ngoan ngoãn níu lấy vạt áo người bên cạnh, trông hệt như một con cừu nhỏ vừa hiền lành vừa đáng thương.
Thiếu niên đứng bên cạnh hơi cúi đầu, trông chẳng khác nào một vị ca ca hàng xóm dịu dàng dễ mến. Không chỉ nổi bật giữa màn đêm tĩnh mịch, mà ngay cả giữa ban ngày rực rỡ, giữa phố phường xe ngựa dập dìu, bóng dáng ấy vẫn mang vẻ phong nhã thoát tục, như ngọc như ngà. Sự hiện diện của y khiến cảnh sắc phồn hoa cũng trở nên lu mờ, những đóa hoa rực rỡ ven đường bỗng hóa thành phông nền đơn sắc.
Thật giống như thần tiên giáng trần.
Tiếc rằng kẻ có dung mạo thế này, bụng dạ lại chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Đúng là… ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Lăng Yên Yên nắm tay cô bé: “Vậy thì chuẩn bị lên đường…”
“Khoan đã, ta phản đối.”
Tất cả mọi người đều quay sang nhìn Bạch Lê.
Lăng Yên Yên ngẩn người: “A Lê, cô sao vậy?”
Tiết Quỳnh Lâu đứng bên cạnh khoanh tay, bật cười khẽ: “Bạch đạo hữu muốn nói gì sao?”
Muốn bổ nát cái đầu chó nhà ngươi ra ngươi có tin không!
Bạch Lê hít sâu một hơi: “Lời của Hạ đạo hữu nghe thì hợp lý, nhưng quá lý tưởng. Dù sao mục đích chúng ta đến bí cảnh Lăng Hoàn là để tranh đấu, chứ không phải du sơn ngoạn thủy. Chưa nói tới chuyện có gặp được môn phái thích hợp hay không, nếu dọc đường gặp chuyện nguy hiểm, bản thân chúng ta còn chưa chắc lo nổi, chưa biết chừng còn liên lụy tới cô bé. Hơn nữa hiện tại chuyện của nhà họ Văn đang rất nhạy cảm, chờ đến khi lên phi thuyền, e là cả thiên hạ đều đã biết, nếu chúng ta cứ thế đưa cô bé lên phi thuyền, ắt sẽ gây chú ý. Lỡ không may gặp kẻ có tâm tư bất chính cố tình làm lớn việc này, thì khác nào đẩy chúng ta thành đồng phạm chứa chấp tội đồ.”
Một lời chân thành mạnh mẽ khiến tất cả rơi vào trầm tư.