Bạch Lê rất vui khi được đi cùng Lăng Yên Yên, chẳng vì lý do gì đặc biệt, chỉ là dọc đường hiểm nguy trùng trùng, nguyên chủ vốn chỉ là một y tu nho nhỏ tay không tấc sắt, chẳng hiểu trước kia lấy đâu ra tự tin mà một thân một mình lên đường, gặp chuyện e là đến người thu xác cũng chẳng có.
Lăng Yên Yên kéo nàng nhập đội, Khương Biệt Hàn thì rủ thêm Tiết Quỳnh Lâu, cộng thêm một Hạ Hiên bướng bỉnh cứ nằng nặc đòi theo ra ngoài mở mang kiến thức, vừa hay thành năm người, đi đánh đoàn chiến thì vô địch.
Chờ mọi người lần lượt cáo biệt đồng môn xong, trời cũng vừa hửng sáng, ánh ban mai buổi sớm như nước mực đổ tràn, phủ kín từng ngóc ngách của Yểm Nguyệt Phường.
Tối qua Bạch Ngọc Lâu loạn cào cào, gây ra động tĩnh lớn vô cùng, vậy mà người ngoài vẫn chẳng hề hay biết, sáng sớm hôm sau ai làm việc nấy, vẫn sinh hoạt như thường.
Chỉ ít hôm nữa thôi, e là trên những tờ báo tu chân giới sẽ xuất hiện tin tộc họ Văn bị diệt môn.
Còn về cái xác không đầu kia thì không ai đoái hoài, bị chôn vội vàng, chẳng gây nên tiếng gió gì.
Lăng Yên Yên dắt Bạch Lê mua một bao lớn đồ ăn vặt để ăn dọc đường gϊếŧ thời gian; L*иg Châu cách Kiêm Gia Độ mấy trăm dặm, tuy Khương Biệt Hàn là kiếm tu có thể đi ngàn dặm một ngày, nhưng hôm qua lưỡi kiếm Trường Kình của hắn bị mẻ một góc, đang dùng linh thạch sửa chữa, nhất thời không thể ngự kiếm phi hành.
Mà dẫu có thể ngự kiếm, vì đợi Lăng Yên Yên, hắn cũng sẽ không đi trước một mình.
Thế nên mọi người chuẩn bị đi phi thuyền.
Bạch Lê mua năm xâu kẹo hồ lô phát cho mọi người, trong tay còn dư hai xâu, nàng quay đầu lại nhìn, không thấy Tiết Quỳnh Lâu đâu nữa. Nàng men theo đường cũ đi ngược lại một đoạn, mới thấy y đang ngồi xổm trong góc tường, trên tay cũng cầm một xâu kẹo hồ lô, đỏ hơn, to hơn, bóng hơn loại nàng mua, trông vừa tươi vừa ngọt.
Góc tường còn có một bé gái cột tóc hai bên, trắng trẻo mũm mĩm như tuyết đắp ngọc nặn, mặt mày dính đầy bụi bặm, y lại lấy tay áo sạch sẽ trắng tinh của mình cẩn thận lau mặt cho bé.
Cầm thú! Tên cặn bã này lừa già gạt trẻ chưa đủ, giờ tới cả đứa con nít tám tuổi cũng không tha!
Bé gái e dè nhận lấy kẹo hồ lô, còn túm tay áo y đòi ôm đòi bế. Thiếu niên như biết làm ảo thuật, trên tay bỗng biến ra một con mèo vải lông xù có đôi mắt tròn xoe như hai quả nho đen, bé con ôm chặt vào lòng, nửa khuôn mặt rúc trong đó, khẽ nói lời cảm ơn.
Không ít người đi đường ngoái đầu nhìn, len lén ngắm cảnh tượng dịu dàng ấm áp trước mắt.
Bạch Lê đen mặt xuất hiện trước mặt hai người, không chút nể nang phá vỡ khung cảnh xuân sắc: “Tiết đạo hữu, huynh bị lạc đoàn rồi.”
Bé gái giật nảy mình như chim sợ cành cong, nửa khuôn mặt lấm lem vùi sâu vào áo y. Mà vị thiếu niên này lại chẳng ngại bẩn, nửa ngồi nửa quỳ ôm vai dỗ bé, còn dịu dàng ra dấu im lặng: “Bạch đạo hữu, cô dọa bé rồi đấy.”
Bạch Lê: “…” Còn diễn nữa hả!
Ba người còn lại cũng nghe thấy động tĩnh bên này, cùng tụ lại. Bé con bị bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm càng thêm sợ sệt, túm chặt lấy vạt áo Tiết Quỳnh Lâu không buông.
Khương Biệt Hàn nghiêng đầu định nhìn rõ mặt bé gái: “Tiết đạo hữu, cô bé này là ai vậy? Huynh quen à?”
Tiết Quỳnh Lâu nghiêng người tránh đi, cô bé rõ ràng thân với y hơn, ngập ngừng buông vạt áo y ra rồi bước lên, trên vạt áo để lộ ra một hình trăng khuyết.
“Ủa, cái hình này là…” Lăng Yên Yên thoáng trầm ngâm, sắc mặt chợt thay đổi: “Là người của… nhà họ Văn?”
Bốn chữ cuối nàng hạ thấp giọng xuống.
Bởi tối qua một trận long trời lở đất, nhà Văn gần như bị tru sát toàn bộ, chỉ còn người già yếu phụ nữ trẻ con vô tội bị đày về quê.
Thật ra nhà họ Văn cũng không bắt nguồn từ L*иg Châu, mà tổ tiên họ vốn ở vùng đất phương Bắc lạnh giá xa xôi, nơi ấy linh khí cạn kiệt, động thiên phúc địa đếm trên đầu ngón tay, chưa kể yêu thú hoành hành, đày họ về quê chẳng khác nào cắt đứt đường tu hành sau này.
Đó là một cuộc biệt ly đẫm nước mắt, tiếng khóc trời long đất lở, người ngoài ai nấy vỗ tay reo hò, chỉ riêng Lăng Yên Yên không đành lòng nhìn tiếp.
“Chắc tối qua cô bé này trốn ra được, bằng không nếu tới phương Bắc băng giá rồi, con đường tu hành kiếp này xem như chấm hết.” Tiết Quỳnh Lâu hơi cúi người xuống: “Muội muội, cha mẹ muội đâu rồi?”
Một tay cô bé ôm con mèo bông to bằng người thật, tay kia nắm chặt vạt áo y, mím môi lắc đầu nguầy nguậy.
“Là không biết họ ở đâu, hay là…” Tiết Quỳnh Lâu nhẹ nhàng sửa lại cách hỏi: “Bị bắt đi rồi?”
Hai mắt bé lập tức ngân ngấn nước, rồi bỗng òa khóc nức nở, nghẹn ngào nói: “Phụ thân, mẫu thân bị đám người đó bắt đi rồi… không thấy nữa…”
Bạch Lê: “…”
Nàng quay đầu lại.
Thấy Lăng Yên Yên đang nắm chặt tay nàng, cảm động lau nước mắt.
Ánh mắt Khương Biệt Hàn cũng tràn đầy xót thương.
Ngay cả Hạ Hiên thường ngày ngây ngô cũng cụp mi, nghiến răng phẫn nộ: “Thật quá đáng! Đám người nhà họ Văn tự rước họa vào thân, còn làm liên lụy cả con cháu!”
Bạch Lê… Bạch Lê cạn lời.