Ánh sáng ban mai trải đều trên mặt ngói xanh sạch bóng, một cỗ xe ngựa treo chuông loan ở bốn góc lướt qua, để lại sau lưng chuỗi âm thanh leng keng trong trẻo.
Sương sớm bị ánh nắng xua dạt về chân tường, dưới lớp áo lộng lẫy luôn là nơi giấu đầy bùn nhơ. Chân tường loang lổ vết bùn, dấu máu và rêu xanh, một khóm cỏ dại chen chúc mọc ra từ kẽ hở, giọt sương trên lá đã vẩn đυ.c, ánh nắng cũng chẳng buồn chiếu tới.
“Đứa nhỏ nhà ai thế này, sao lại ở đây một mình?”
“Trông thật tội nghiệp, lại xem thử xem?”
“Đừng xen vào chuyện người khác, biết đâu lại là chuyện tối qua…”
Tiếng bước chân lúc gần lúc xa, từng người một lần lượt đi qua trước mặt: tiểu thư quyền quý che ô hoa, công tử ngông nghênh cưỡi ngựa dắt chó, phu nhân và lão gia sánh vai tản bộ.
Dưới chân tường có một xiên kẹo hồ lô ăn dở đang nằm lăn lóc giữa đất bụi. Một đôi tay nhỏ nhắn còn phúng phính thịt cẩn thận gỡ những chiếc lá khô dính trên mặt kẹo xuống. Vừa định đưa vào miệng thì bên cạnh lại xuất hiện một xiên kẹo mới.
Quả sơn tra đỏ tươi phủ đường trắng muốt, đường mạch nha ánh lên sắc hổ phách, sắc trắng và đỏ xen lẫn như đóa hồng mai nổi bật trong bùn tuyết, bừng sáng cả khung cảnh mùa xuân.
Cô bé chần chừ ngước mắt, mang theo vẻ dè chừng của một người yếu thế trước thế gian. Thứ đầu tiên đập vào mắt bé là vạt áo thêu vảy vàng óng ánh, khi người đó dừng bước thì rủ xuống bên chân, còn lúc di chuyển thì đai ngọc viền vàng lại sáng lấp lánh. Ngước thêm chút nữa, toàn là một màu trắng, như thế giới phủ tuyết sau ngày đông, trắng xoá rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Không phải sắc trắng nhạt đơn điệu, cũng chẳng phải trắng tinh thuần khiết, mà là một màu trắng chói lòa như tuyết mới, rạng rỡ đến nỗi khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Cái đó bẩn rồi, ăn cái này nhé?”
Kẹo hồ lô tỏa ra hương ngọt khiến người ta thèm thuồng, cô bé trông như một con thú nhỏ đầy thương tích, nhìn y đầy cảnh giác nhưng vẫn không đưa tay nhận lấy.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với bé: “Muội tên là gì?”
Bé vẫn không trả lời.
Thiếu niên rất kiên nhẫn, chậm rãi hỏi từng câu.
“Muội chỉ có một mình thôi à?”
“Nhà muội ở đâu?”
“Phụ mẫu muội đâu?”
Khi hỏi đến câu đó, đồng tử của cô bé co lại, kẹo hồ lô tuột khỏi tay, lăn vào vũng bùn bên tường, không thể ăn được nữa.
“Hừm… muội trốn ra ngoài sao?” Giọng nói như ngọc vỡ lại vang lên như sấm giữa trời quang.
Như một hòn đá rơi xuống mặt hồ đóng băng, gương mặt nhỏ bé bình tĩnh chợt nứt toạc, dòng nước lạnh băng ùa ra, trong nước toàn là máu loãng và xương trắng. Cả người bé run rẩy, định bỏ chạy, nhưng vai đã bị một bàn tay nhẹ nhàng giữ lại.
“Muội muốn cứ thế trốn tránh cả đời, hay… báo thù cho phụ mẫu?”
“Báo… báo thù?” Giọng bé nhỏ như muỗi kêu, run rẩy tuyệt vọng: “Nhưng, nhưng mà phụ thân và mẫu thân dặn muội phải sống cho tốt, phải… phải bình an…”
“Bình an?” Thiếu niên bật cười khẽ: “Chó nhà có tang không chỗ nương thân, chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh chết. Muội nghĩ muội thuộc loại nào?”
Sắc mặt cô bé tái nhợt: “Muội… muội không biết.”
“Muội ngay cả sống còn không nổi, còn dám mơ đến bình an sao?” Thiếu niên gỡ một nhánh cỏ dại dính máu trên tóc bé xuống: “Muội cũng biết sớm muộn gì mình cũng sẽ chết oan uổng đúng không? Chẳng lẽ lại cam lòng chết uất ức như vậy?”
“Nhưng, nhưng mà, phụ thân và mẫu thân bảo muội… đừng gϊếŧ người.” Cô bé như đang vùng vẫy trong phút giây cận kề cái chết, giọng nhỏ xíu lí nhí.
“Muội không gϊếŧ người thì người khác sẽ đến gϊếŧ muội.” Thiếu niên nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm như vực sâu: “Nếu muội vẫn muốn đưa cổ ra chịu chết, vậy thì ta mặc kệ.”
Y nhét xiên kẹo hồ lô vào tay bé, đứng dậy xoay người rời đi, bóng dáng tuyết trắng khuất dần, để lộ khung cảnh phồn hoa lẫn thờ ơ vô tình của thế gian.
“Đợi… đợi đã.” Một đôi tay nhỏ dính đầy bụi đất và vết máu túm lấy tay áo y, cô bé ngẩng đầu, ánh mắt vẩn đυ.c như gió rét đầu đông: “Ca ca… huynh có thể dạy muội không?”
Thiếu niên ngoảnh đầu nhìn xuống bé, đôi mắt đen láy như trăng thu trong giếng đá: “Tất nhiên là được.”