Trời bắt đầu hửng sáng, một đêm đã trôi qua. Mọi người đều thức trắng, giờ ai nấy đều rệu rã. Ngoại trừ Khương Biệt Hàn vẫn nhíu mày suy nghĩ, còn lại chẳng ai còn sức hăng hái gì.
Cuối cùng vẫn là chưởng môn lên tiếng, bảo mọi người nghỉ ngơi một lát để chuẩn bị lên đường. Trong lời nói có vẻ cũng không xem biến cố lần này là chuyện lớn gì.
Bạch Lê vừa dụi mắt vừa vươn vai, chợt có người vỗ nhẹ vai nàng, thì ra là Lăng Yên Yên và Hạ Hiên đứng phía sau.
Hạ Hiên mệt rã rời, mắt đỏ ngầu, ngáp liên tục. Lăng Yên Yên thì tỉnh táo hơn cậu đôi chút, cố ý đến chào từ biệt: “Chỗ này chỉ cần thu dọn là được, bọn ta cũng phải đi rồi. Đạo hữu định đi đâu tiếp theo?”
Bạch Lê nhớ ra mình còn nhiệm vụ của nguyên chủ, thành thật đáp: “Ta sẽ tiếp tục lên phía Bắc, đến Kiêm Gia Độ.”
“Trùng hợp ghê, cô cũng định đến Bí cảnh Lăng Hoàn à?” Lăng Yên Yên chỉ về phía Khương Biệt Hàn đang đứng không xa, nghe sư phụ phân phó nhiệm vụ, vui vẻ đề nghị: “Khương sư huynh đi cùng ta, cô đi một mình nguy hiểm quá, có muốn đi chung không?”
Bí cảnh Lăng Hoàn là một bí cảnh do trời đất tự hình thành, trải qua trăm năm thiên kiếp mới sinh ra. Cứ trăm năm là mở ra một lần, từ Luyện Khí cho đến Phi Thăng đều có thể vào, miễn là có tu vi, cửa ải rất thấp.
Chính vì thế, nơi này có linh khí dồi dào, pháp bảo bí tịch tràn lan, chỉ cần vấp ngã một cái cũng có thể nhặt được bàn tay vàng. Nhưng cũng vì không giới hạn tu vi nên chuyện gϊếŧ người cướp bảo vật diễn ra như cơm bữa. Các đại năng như cá gặp nước, hoàn toàn không có chỗ cho kẻ yếu.
Mỗi lần bí cảnh mở ra đều là một trường tranh đấu ngươi chết ta sống.
Các tông môn đều thèm muốn miếng bánh béo bở này, thậm chí không tiếc động binh đao. Cuối cùng phải nhờ thư viện Lộc Môn ở Tiêm Gia Độ ra mặt, trấn thủ bí cảnh và lập ra ba điều ước pháp. Điều kiện để tiến vào bí cảnh là giành được phù lệnh, kẻ thắng mới được vào, tránh để bí cảnh vốn là vùng đất ngoài vòng pháp luật trở thành nơi đại khai sát giới.
Loại cơ hội ngàn năm có một như thế này, dĩ nhiên Khương Biệt Hàn sẽ không để vuột mất.
Hắn tạm thời gác lại chuyện thi thể sang một bên, vừa hay chạm mặt Tiết Quỳnh Lâu, gật đầu chào y: “Tiết đạo hữu định làm gì tiếp theo?”
“Dĩ nhiên là tiếp tục đi về phía Bắc, đến Tiêm Gia Độ. Bí cảnh Lăng Hoàn trăm năm mới mở một lần, không ghé qua nhìn thử thì đáng tiếc lắm.”
Tiết Quỳnh Lâu đáp: “Nghe nói năm nay, tu sĩ trung cảnh chỉ có mười suất vào cửa.”
“Vậy thì chúng ta chính là đối thủ rồi.”
Khương Biệt Hàn dừng bước, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Dù năm xưa từng chung chiến tuyến, nhưng tranh đoạt phù lệnh lại liên quan đến đạo tâm cảnh giới và vinh nhục cá nhân, ta sẽ không nương tay.”
“Ta cũng vậy.”
Ý cười trên mặt Tiết Quỳnh Lâu cũng thu lại đôi chút, chỉ trong giây lát, y đã đưa hai ngón tay chắp trước trán.
Y hơi bất đắc dĩ: “Khương đạo hữu, người khác nói huynh là kẻ si mê kiếm đạo, quả nhiên không sai. Giờ đã muốn rút kiếm đấu với ta rồi à?”
“Là ta thất lễ.”
Gương mặt Khương Biệt Hàn không hề lộ vẻ lúng túng vì bị nhìn thấu ý đồ ra tay, ngược lại còn mỉm cười, mang theo đôi phần vui mừng vì gặp được kỳ phùng địch thủ: “Tiết đạo hữu có thể đỡ một kiếm của ta, e là đã bước vào cảnh giới Phù Quang rồi nhỉ.”
Đầu ngón tay Tiết Quỳnh Lâu kẹp một thanh tiểu phi kiếm dài ba tấc, trên mặt kiếm gợn lên từng vòng lăn tăn, sau khi phá vỡ thuật che mắt, thân kiếm hiện rõ, vừa vặn bị y bóp trúng mũi kiếm.
Y trả kiếm lại cho Khương Biệt Hàn: “Có phải Phù Quang hay không thì không quan trọng, có điều đường dài buồn chán, Khương đạo hữu muốn tìm người luận bàn một trận thôi đúng không?”
“Quả nhiên bị nhìn thấu rồi.”
Lần này Khương Biệt Hàn cười gượng vì bị bắt bài, đưa tay gãi mũi: “Không biết Tiết đạo hữu có bằng lòng nể mặt không?”
Tiết thị ở Kim Lân độc chiếm một châu rộng lớn, xưa nay tránh đời không ra ngoài, mang theo vài phần ngạo khí duy ngã độc tôn, quen với việc độc lai độc vãng, hành tung bất định, rất hiếm khi kết bạn đồng hành, lại càng đừng nói đến chuyện kết giao huynh đệ.
Vì thế nên khi Khương Biệt Hàn đưa ra lời đề nghị ấy, thật lòng hắn cũng không kỳ vọng gì nhiều.
“Cũng được thôi.”
“Không sao cả, nếu vậy thì chúng ta chia đường… hả?”
Khương Biệt Hàn khựng lại, ngỡ mình nghe nhầm.
Thiếu niên bạch y đứng cách sau lưng hắn một bước, sát khí trong mắt còn chưa kịp tan đi, nhưng đến khi y quay đầu lại, trong đôi mắt ấy đã hóa thành gió xuân ấm áp phủ khắp núi đồi.
“Ta nói là từ chối thì bất kính.”