Tiết Quỳnh Lâu lười biếng liếc nàng: “Nếu không phải vì muốn xem trò hay, chứ bình thường gặp mấy vị trưởng bối chẳng thân chẳng quen lại thích nói chuyện đạo lý, thì ai chẳng thấy chán ngắt.”
Bạch Lê: “…” Người này đúng là điển hình kiểu trước mặt thì tỏ vẻ ngoan ngoãn, sau lưng lập tức đổi mặt! Dám nói lại y nguyên mấy lời đó trước mặt hai vị lão đại ban nãy không?
“Đừng nhìn ta kiểu đó.” Y bật cười: “Mấy lời vừa rồi đùa cô thôi. Nhưng mà kết thân với hai vị tiền bối như vậy, nói không chừng sau này một đệ tử y tu nho nhỏ của cô lại có tiên đồ rộng mở đấy.”
Lại là một đợt giăng bẫy ba trăm sáu mươi độ không góc chết.
Bạch Lê rút kinh nghiệm xương máu: “Ồ, Tiết đạo hữu đang dạy ta cách làm người sao?” Chính bản thân y còn chưa học xong cái đạo làm người thì có!
“Đúng vậy, Bạch đạo hữu trông… giống kiểu không sống qua nổi ba ngày.” Y vô liêm sỉ thừa nhận, giọng điệu thong thả lại mang theo vài phần tiếc nuối: “Đây là nguyên văn lời vị tri kỷ của ta đấy. Ta thấy rất chí lý, nay có duyên gặp Bạch đạo hữu, nên cũng muốn nhắc nhở một tiếng.”
Chí lý cái đầu ngươi! Rõ ràng là ta sợ chết nên lỡ miệng, ngươi đúng là cái tên lấy máu người làm bánh bao!
Bạch Lê còn muốn tranh cãi thêm vài câu, đã thấy đám đông phía trước bắt đầu náo động.
Mọi người tụ lại thành một vòng tròn, sắc mặt của chưởng môn và Đoạn Nhạc chân nhân đều khó coi, những người khác cũng thấp thỏm bất an, thì thầm bàn tán.
Nàng nhớ rất rõ đây là một nút thắt trong cốt truyện, một vài đệ tử của Kiếm Tông lại đào được một thi thể kỳ dị dưới điện thờ sư tổ, khiến vụ án nhà họ Văn vốn tưởng đã khép lại lại dấy lên điểm đáng ngờ.
Văn thị từng gϊếŧ các lô đỉnh vô dụng rồi mang đi chôn xác. Trong số đó, đứa nhỏ nhất chỉ mới bảy tám tuổi. Lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, chuyện này đã sớm khiến người người phẫn nộ. Nào ngờ ngay cả dưới điện thờ sư tổ - mảnh đất thiêng liêng bất khả xâm phạm cũng chất đầy xương trắng, càng khiến người ta phẫn nộ sục sôi.
Thi thể này được đào lên từ giữa đống xương trắng ấy.
Lạ ở chỗ, thi thể không có đầu, vóc dáng là nam tử trưởng thành. Chỉ nhìn dáng người cân đối ấy thôi, có khi lúc còn sống cũng là một thiếu niên anh tuấn tràn đầy nhiệt huyết.
Thi thể vẫn chưa phân hủy, thậm chí còn lưu lại tàn dư linh khí, cho thấy khi còn sống có tu vi viên mãn, ít nhất cũng là tu sĩ trung cảnh.
Mọi người nhìn nhau, trong lòng đều nghi hoặc: từ trước tới nay, những lô đỉnh được tìm thấy đều là nam nữ thanh tú độ mười mấy tuổi, dáng người mỏng manh yếu đuối. Một kẻ to xác vạm vỡ thế này mà cũng có thể làm lô đỉnh sao?
“Dù Văn thị có điên cuồng đến mấy, cũng không đến mức làm ra chuyện thế này chứ?”
“Dù có làm thật, cũng chẳng ai điên đến mức mua lại đâu?”
“Nếu có ai dám mua thật, ta đây bái hắn làm hảo hán luôn!”
“Khụ khụ, nói không chừng có người khẩu vị đặc biệt… Ta thấy có thể thử kiểm tra sơ qua…”
“Đủ rồi! Đừng có nói bậy!”
Một tiếng quát giận dữ vang lên, Đoạn Nhạc chân nhân chỉ huy chiến dịch càn quét tệ nạn cắt ngang những lời thì thầm của đám đông. Sau đó, ông ấy quay sang Khương Biệt Hàn, người đầu tiên phát hiện ra thi thể kia, hỏi: “Con muốn nói gì?”
Khương Biệt Hàn không dài dòng, tiến lên lật thi thể kia lại, để lộ ra một vết bớt màu đỏ sậm ngay dưới xương quai xanh.
Đó là hình một đóa phù đồ hoa.
Tiếng bàn tán lại vang lên, mọi người nói đủ kiểu, không ai dám chắc điều gì. Bạch Lê chỉ đọc đến nửa quyển sách này, bí ẩn của đoạn cốt truyện này chỉ được hé lộ vào phần cuối, nên giờ nàng cũng chẳng đoán được gì chắc chắn.
Tiết Quỳnh Lâu nghiêng người dựa vào lưng ghế, im lặng không nói, dáng vẻ lười biếng mà vẫn toát ra vẻ thanh nhã. Ánh sáng tờ mờ ban mai dịu như dòng nước đổ xuống người y, bao phủ dung nhan y bằng một làn sương mỏng như mực loang.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Bạch Lê thoáng thấy y nhếch môi cười nhạt, cứ như toàn bộ đám người trong phòng này chỉ là phường đào kép, còn y là người thưởng trà nhàn nhã ngồi dưới đài xem diễn.
“Bạch đạo hữu, chẳng lẽ ta còn hấp dẫn hơn cả cảnh náo nhiệt kia à?”
Bạch Lê vội dời mắt đi, nhìn chằm chằm vào mấy đóa hoa đang nở rộ dưới nền gạch: “Tiết đạo hữu cũng đang nhìn ta, chẳng lẽ ta còn hấp dẫn hơn cả náo nhiệt?”
“Đúng thế.” Y nghiêm túc mỉm cười: “Bạch đạo hữu vừa hay là kiểu người ta dễ ghi nhớ.”
Bạch Lê: “…” Má nó… cái miệng này của ngươi đã luyện đến trình độ nào rồi vậy?