Bóng lửa trên lớp giấy dán cửa loang ra như móng vuốt, ngoài xe vang lên tiếng cười nói bất cần của đám người. Mấy tên đệ tử Văn thị áp giải bọn họ đang uống rượu ăn thịt, vừa cười đùa vừa bàn xem hai “món hàng mới” trong xe lần này sẽ bán được bao nhiêu, sau đó có thể dùng số tiền ấy để mua bao nhiêu cái ôm hôn của mỹ nhân.
Tất cả những điều đó không ngừng nhắc nhở Bạch Lê rằng đây không phải giấc mơ, càng không phải trò đùa.
Nhưng nếu đã xuyên vào truyện thì có khi nàng cũng sẽ có hệ thống. Bạch Lê thử lên tiếng gọi hệ thống AI.
“Hệ thống ơi hệ thống, đến lúc tiết lộ rồi đấy, bàn tay vàng của ta là bẻ gãy sợi dây trói này hay là búng tay một cái cho bọn ác ôn ngoài kia tan thành mây khói?”
[Nguyên tắc cao nhất thứ nhất: không được phá vỡ thế giới quan. Nguyên tắc cao nhất thứ hai: không được phá vỡ cốt truyện. Nguyên tắc thứ ba cũng là nguyên tắc tối cao nhất: không được phá vỡ thiết lập nhân vật. Ngoài những điều đó ra, mời ký chủ tự do phát huy.]
Hệ thống trả lời bằng giọng máy móc lạnh tanh ngoài dự đoán, nhưng phát huy cái quỷ gì! Không có bàn tay vàng thì nàng thoát ra kiểu gì?
“Rốt cuộc ta đến đây làm gì? Một ngày tham quan thế giới khác à?” Bạch Lê tuyệt vọng hỏi.
[Ký chủ, nhiệm vụ của cô là tìm ra phản diện rồi công lược hắn.]
Không hiểu sao giọng nói vô cảm của hệ thống lại mang theo vài phần nặng nề. Nó vừa dứt lời, chấm đỏ trong bóng tối lóe lên vài lần rồi tắt ngúm.
Tìm phản diện rồi công lược hắn? Còn có thể hoang đường hơn nữa không? Giờ ngay cả mạng sống cũng chưa chắc giữ được thì lấy đâu thời gian đi cua đại phản diện? Bạch Lê chỉ cảm thấy tia hy vọng vừa lóe lên đã lụi tắt.
“Đạo hữu?”
“Hả? Cái gì?” Bạch Lê giật mình bừng tỉnh.
“Ta cần cô giúp một tay. Có lẽ… nhờ vậy cả hai chúng ta sẽ có cơ hội sống sót.” Thiếu niên sau lưng cất lời.
Một tia sáng le lói trong đêm đen. Bạch Lê lập tức phấn chấn hẳn: “Ngươi có cách thoát ra sao?”
“Phải thử mới biết. Nhưng trước hết cô phải tin ta.”
Bạch Lê hơi sững người. Nàng không quen người đằng sau lưng, thậm chí còn chẳng thấy rõ mặt mũi y thế nào, nhưng trong một thế giới xa lạ thế này, nàng buộc phải tin đối phương, dẫu sao lời khuyên của một người bản địa vẫn đáng tin hơn việc nàng hoảng loạn mò mẫm như ruồi mất đầu.
“Ngươi nói đi, ta làm gì cũng được.” Nàng căng thẳng đáp.
“Trong tay áo ta có giấu một thanh đoản kiếm, nhưng hiện tại ta không cách nào lấy ra được, đành phải phiền đạo hữu giúp một tay.”
Có một người bạn đồng cảnh ngộ đáng tin cậy thật sự quan trọng biết nhường nào! Bạch Lê lập tức vui mừng: “Sao ngươi không nói sớm, để ta lấy giúp cho!”
Y khẽ cười một tiếng, tiếng cười trong trẻo như dòng suối lạnh từ cửu trùng thiên chảy xuống.
“Sao ngươi lại cười?” Bạch Lê bối rối.
“Vì đạo hữu cứ ngủ mãi, ta gọi thế nào cũng không tỉnh.”
Mặt Bạch Lê lập tức nóng bừng. Mất mặt thật, bình thường nàng đâu có ngủ mê đến thế, nhất định là do cái màn xuyên sách kỳ quặc kia gây ra!