“Một thợ săn vào rừng đi săn, cuối cùng chỉ còn lại hai mũi tên. Hắn gặp một con tinh tinh. Mũi tên đầu tiên bị tinh tinh dùng tay trái bắt được, mũi tên thứ hai bị tinh tinh dùng tay phải chặn lại. Thế nhưng tinh tinh vẫn chết. Tại sao?”
Ngón tay Tiết Quỳnh Lâu kẹp trang sách khựng lại, hàng chân mày từ từ nhíu lại, ánh mắt dán chặt vào trang giấy. Mãi đến gần nửa tuần trà sau, y mới ngẩng đầu: “Vì sao?”
Bạch Lê cười tít mắt: “Vì tinh tinh quá vui mừng.”
Ánh mắt y vẫn tràn đầy thắc mắc.
“Vì tinh tinh quá vui nên mới đấm ngực, kết quả tự đâm chết chính mình.”
“…”
Tiết Quỳnh Lâu khẽ cười, nhưng nụ cười không hề chạm đến ánh mắt: “Có vẻ Bạch đạo hữu rảnh rỗi quá nhỉ?”
“Đúng thế, ta rảnh chết đi được. Ta bị người ta đập một cái, giờ đầu còn choáng đây này.” Bạch Lê ra vẻ xoa xoa trán, rõ ràng không có lấy một vết thương: “Tiết đạo hữu, có thể cho ta mượn sách được không? Cho ta gϊếŧ thời gian một chút.”
Tiết Quỳnh Lâu thoáng sững người, hiển nhiên không ngờ nàng lại đột ngột đề nghị như vậy, nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ dị: “Ta còn chưa đọc xong.”
“Không sao, ta đọc thay huynh. Ta còn có thể giúp huynh đánh dấu kẻ tình nghi nữa kia.”
“…”
Tiết Quỳnh Lâu gập cuốn thoại bản lại: “Có thể cho mượn, nhưng nếu cô thật sự đánh dấu kẻ sát nhân ra…” Trong mắt y hiện lên muôn vàn ánh sao, răng trắng môi hồng nở nụ cười rạng rỡ: “Tổng cộng mười lăm hồi, mười lăm cách chết, cô tự chọn một kiểu đi.”
Một luồng khí lạnh bò dọc sống lưng Bạch Lê, nàng cười khan: “Ta đùa thôi mà, ban nãy nói linh tinh thôi, huynh quên luôn đi, ta không phải loại người thích tiết lộ tình tiết đâu.”
Tiết Quỳnh Lâu cụp mi, che giấu gợn sóng trong mắt.
Y tự nhận mình là người từng trải, có thể một mình gánh vác gia tộc, tuy không dám nói là thấu hiểu lòng người, nhưng việc nhìn thấu một hai phần thì vẫn thừa sức. Nhất là với loại người chẳng có tâm cơ gì, trong mắt y chẳng khác nào tờ giấy trắng.
Thế nhưng từng lời nói cử chỉ của thiếu nữ trước mặt, từ nãy đến giờ hắn lại chẳng đoán trúng nổi một điều.
Trông nàng như một đệ tử nhỏ bé vô danh tiểu tốt, giống như bụi cỏ mọc ngoan cường trong kẽ tường, toàn thân toát lên một luồng sinh khí yếu ớt. Chính loài sinh vật ngây ngô vô tri chẳng ai để tâm ấy lại càng khiến người ta muốn bẻ gãy rễ non của nó hơn cả những đóa hoa xinh đẹp rực rỡ.
Tiết Quỳnh Lâu cong ngón tay đè lên trang sách, đẩy cuốn thoại bản tới trước mặt nàng, ánh mắt còn mang theo vẻ lưu luyến: “Mượn sách mà không trả…”
Bạch Lê chẳng ngờ y thật sự cho mượn, xem như cuối cùng cũng tìm được chút ánh sáng le lói trong một đống chuyện xấu của y, lập tức tiếp lời: “Trời đánh thánh vật!”
Tiết Quỳnh Lâu im lặng chốc lát: “Ý ta là phải bồi thường đấy.”
“À.” Bạch Lê lúng túng, tặng cho y một tấm thẻ người tốt: “Tiết đạo hữu thật rộng rãi.”
Dĩ nhiên là y rộng rãi rồi. Sau này khi đồng hành cùng nam nữ chính, hễ có chuyện liên quan tới tiền bạc, y luôn rút hầu bao hào phóng, chẳng hề phàn nàn. Tình bạn keo sơn với nhân vật chính bắt đầu từ tiền tài, đắm chìm ở nhân cách, và chết tức tưởi bởi… một nhát đâm không kịp phòng bị.
“Sư phụ.”
“Sư thúc.”
Một luồng linh quang chợt lóe lên giữa đại sảnh, thêm hai bóng người xuất hiện. Đám đệ tử đang ngồi hay nằm rải rác trong sảnh đường, người thì trò chuyện, người thì tĩnh dưỡng, đều nhất loạt đứng bật dậy, chia làm ba phe rõ rệt, đồng loạt cúi mình hành lễ, trật tự gọn gàng như lúa mạch bị gió mạnh thổi qua, toàn bộ ngã rạp về một phía, vô cùng ngoạn mục.
Hai vị đại năng vừa bước vào, toàn bộ đệ tử nín thở không dám lên tiếng, đứng trang nghiêm chẳng khác nào nghi thức chào cờ. Khương Biệt Hàn và Lăng Yên Yên cũng đứng trong hàng, ngay cả Hạ Hiên luôn cười đùa nhăn nhở cũng nghiêm mặt, không dám manh động.
Người râu tóc bạc trắng, khoác ngoại bào xanh sẫm thêu hình hạc kia chính là chưởng môn Ngọc Phù Cung, cũng là sư tôn của Lăng Yên Yên và Hạ Hiên. Còn lão trung niên râu ria xồm xoàm, mặc võ phục ngắn tay, sau lưng đeo hai thanh đại kiếm, chính là Đoạn Nhạc chân nhân của Cự Khuyết Kiếm tông, sư phụ kiêm nghĩa phụ của Khương Biệt Hàn. Trong truyện có viết, vị này tính tình khá cổ quái, nhưng thực lực thì không thể xem thường, được xưng là đệ nhất kiếm đạo đương thời.
Nghe đồn một kiếm của ông có thể chuyển núi dời biển, khiến sông núi đảo lộn, một kiếm bổ đôi Ngũ Nhạc, làm bốn phương chấn động, thậm chí còn khiến một tiểu thế giới tự hình thành, vì vậy mới có đạo hiệu “Đoạn Nhạc”.
Thanh kiếm trong tay nam chính Khương Biệt Hàn tên là Trường Kình, lấy ý từ câu thơ “liên nỗ xạ hải ngư, trường kình chính thôi ngôi”, chính là pháp bảo được luyện thành từ nguyên liệu nhặt được trong tiểu thế giới do Đoạn Nhạc bổ ra, sau đó truyền lại cho nghĩa tử.
Một chân của ông từng bị thương, nếu quan sát kỹ sẽ thấy khi đi vẫn hơi khập khiễng. Trong truyện, Khương Biệt Hàn vẫn luôn tìm kiếm đan dược có thể chữa khỏi chân cho sư phụ mình, chỉ tiếc mãi vẫn không có kết quả.
Hai vị đại năng nhanh chóng bị đám đệ tử vây quanh, ai nấy đều nghiêm túc lắng nghe căn dặn. Mọi người cũng răm rắp nín thở, cúi đầu nghe răn dạy.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ bỗng đồng loạt quay người, đi về phía Bạch Lê.