Nàng cố nặn ra một nụ cười: “Huynh chắc chứ?”
“Chỗ đó thường có sói hoành hành, còn cả rắn biết ăn thịt người.” Tay y đang lật sách khựng lại: “Nói vậy tự dưng lại thấy hơi lo cho nàng ấy.”
Bạch Lê trông đợi: “Hay huynh đi tìm đi, giờ vẫn còn kịp mà.”
“Ta cũng muốn đi tìm, có điều…”
“Có điều gì?”
“Có điều ta quên mất mặt nàng ấy rồi.” Tiết Quỳnh Lâu cười áy này: “Trừ phi là quốc sắc thiên hương hoặc cực kỳ xấu xí, chứ người thường thì ta mù mặt.”
Bạch Lê: “…” Tên này là ông tổ của giới đạo đức giả chứ còn gì nữa.
Nàng ngậm chặt miệng, cúi đầu múc thuốc mài đã nhuyễn lên, không nể nang gì mà đắp lên tay y. Tiết Quỳnh Lâu lập tức rụt tay lại, quyển sách trên tay cũng rơi xuống bàn.
“Bạch đạo hữu thật sự từng học y thuật à?”
Từ “học” được y nhấn mạnh rõ ràng.
“Chưa từng, ta đang thực tập thôi.” Bạch Lê ưỡn ngực, không hề tự ti: “Gặp người tốt tính thì phần lớn đều không chết được đâu, đạo hữu cứ yên tâm.”
“….”
Bạch Lê hoà ván này, đắc ý nhếch môi, vô tình liếc sang hàng chữ trên trang đầu cuốn sách đặt trên bàn: Tam khắc phách án kỳ đàm.
“Đây là thoại bản sao?”
Tiết Quỳnh Lâu buông tay áo xuống, ngón tay thon dài như ngọc ấn nhẹ lên trang sách, nhếch môi: “Không sai. Ta đang đọc truyện một tên xui xẻo, say rượu rồi chui vào tủ trốn, kết quả lại bị thê tử và gian phu của nàng phát hiện, gϊếŧ chết một cách tàn nhẫn, sau đó còn hủy thi diệt tích.”
Nói đến đây, y khựng lại giây lát, giọng điệu mềm đi một chút: “Thất lễ rồi, Bạch đạo hữu vẫn chưa kết đạo lữ, không nên nói chuyện này trước mặt cô.”
Nói cũng đã nói rồi, còn giả bộ quân tử làm gì!
Bạch Lê huơ tay không chút để tâm: “Không sao, ta thấy heo chạy rồi, không chỉ một lần đâu.”
“…”
“Vậy nên Tiết đạo hữu muốn hỏi gì đây?”
Ngón tay y miết trên mặt giấy, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ, dáng vẻ uể oải ban nãy đã biến mất hoàn toàn: “Tên say rượu kia thần trí mơ hồ, lý ra chẳng nên nhìn thấy gì cả. Nhưng chui chỗ nào không chui, lại cứ chui vào tủ, thế thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.”
Tiết Quỳnh Lâu chớp mắt, ra vẻ chỉ đang cùng nàng bàn luận tình tiết câu chuyện, giọng điệu ôn hòa: “Đạo hữu nói xem, tên say đó có nên chết không?”
Nếu lúc này Bạch Lê còn chưa nhận ra thì đúng là ngốc đến hết thuốc chữa rồi.
Y đang thăm dò xem nàng giả ngất hay ngất thật.
Bạch Lê suy nghĩ một chút, hỏi lại: “Ba người đó có quen biết nhau không?”
Tiết Quỳnh Lâu gật đầu, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Người tư thông với thê tử hắn là bằng hữu chí cốt.”
“Chậc, vậy thì lại càng đơn giản.” Bạch Lê vỗ bàn cái đét: “Không biết Tiết đạo hữu đã từng nghe qua câu này chưa: Nếu một người có người mình thích thì là một niềm vui. Khi có tri kỷ cả đời thì lại là một niềm vui khác. Hai niềm vui ấy chồng lên nhau sẽ trở thành niềm vui nhân đôi, mà niềm vui nhân đôi thì còn có thể sản sinh thêm nhiều nhiều niềm vui khác nữa.”
Tiết Quỳnh Lâu sững người, ánh mắt thoáng méo mó: “Ý cô là gì?”
“Ý ta là, tên say đó nên nhảy ra, vui vẻ tham gia vào chứ còn gì nữa!”
Tiết Quỳnh Lâu: “…”
“Không giấu gì đạo hữu, quê ta cũng có nhiều câu chuyện kỳ lạ như vậy lắm. Chẳng qua người phá án không phải huyện lệnh, mà là một tiểu hài tử mới bảy tuổi. Nếu là ở thế giới kia, chỉ cần tên say kia nuốt một viên thuốc thu nhỏ thân thể, sau đó bắn hai mũi tên gây mê vào sau gáy đôi gian phu da^ʍ phụ kia, là có thể an toàn trốn thoát rồi!”
“…”
Mắt Tiết Quỳnh Lâu hơi mở lớn, như thể thật sự bị nàng dẫn dắt sang hướng tư duy mới, quên cả mục đích ban đầu khi gợi chuyện.
Bạch Lê đang vặn nắp lọ thuốc, dưới ánh sáng phản chiếu của chiếc bàn mun, làn da nàng trắng mịn như băng tuyết, mong manh như tơ lụa, nhưng chỉ chớp mắt đã bị ống tay áo che khuất, nàng ngẩng đầu chạm phải đôi mắt đen láy của y: “Tiết đạo hữu, sao vậy?”
“Không có gì.” Đôi mắt ấy như biết nói, chỉ trong khoảnh khắc đã chuyển từ u ám mịt mù thành ngân hà rực sáng: “Vừa rồi ta nói gì, đạo hữu quên hết đi nhé.”
Bạch Lê lẩm bẩm: “Ai bảo ngươi không nói tiếng người.”
“Cô nói gì?” Y mỉm cười nhìn sang.
Bạch Lê cao giọng: “Ta nói, ta cũng có một vụ án khó hiểu, muốn thảo luận với đạo hữu.”
Tiết Quỳnh Lâu hơi nghiêng đầu, hờ hững đáp: “Xin rửa tai lắng nghe.”