Vị trí Tiết Quỳnh Lâu ngồi khá khuất.
Góc tường có ánh nến mờ mờ le lói tựa như một khe núi đen kịt. Vậy mà y lại như ngọc trời sinh, ngọc giấu trong núi thì gỗ cũng sáng, ngọc ẩn trong đá thì đá cũng toả ánh hào quang, giống hệt vầng trăng sáng vắt ngang đường chân trời giữa biển đêm và bầu trời tối tăm, soi rọi cả màn đêm, như thiêu cháy một lỗ sáng rực giữa bóng tối.
Khi Bạch Lê và Tiết Ngọc tìm được y, trên đầu gối y đang đặt một cuốn sách, y cúi đầu tập trung lật xem, trên người khoác trường bào dệt từ tơ tuyết thượng hạng. Miếng ngọc dê trắng được khắc tinh xảo lặng lẽ đung đưa bên hông, vàng ngọc giao hoà, mờ ảo như khói sương.
Không lúc nào là không diễn.
Bạch Lê cảm thấy bộ dạng này của y chẳng khác nào bánh trôi nước dính chặt dưới đáy nồi.
“Tiết đạo hữu.” Khương Biệt Hàn cứ như người bán bảo hiểm, vỗ vỗ vai Bạch Lê, tự giác tiếp thị y thuật của nàng: “Không phải trước kia đạo hữu từng bị thương sao? Vị này tu hành y đạo, để nàng xem giúp một chút nhé?”
Tiết Quỳnh Lâu rời mắt khỏi trang sách, rất nể mặt mà đứng lên.
“Đa tạ Tiết đạo hữu đã quan tâm.” Y lia mắt nhìn sang, bất ngờ chạm phải ánh mắt Bạch Lê, đuôi mắt cong cong, mỉm cười dịu dàng như ngọc, phong thái văn nhã lễ độ không chê vào đâu được: “Vậy làm phiền đạo hữu rồi.”
Thật muốn đấm cho y một phát xem có vỡ nhân mè không.
Bạch Lê cố nặn ra một nụ cười méo xệch: “Không phiền.”
Góc phòng có đặt một bàn hương án, hai chiếc ghế bên cạnh được sắp đặt rất chỉnh tề như tạo thành một góc tĩnh lặng giữa đại sảnh ồn ào. Khương Biệt Hàn đứng sang bên, Bạch Lê ngồi xuống ghế đối diện, chưa được bao lâu thì một đệ tử Kiếm Tông tới gọi Khương Biệt Hàn đi.
Chỉ còn lại hai người.
Khoan đã, Khương đại huynh đệ, huynh đừng đi mà! Để một mình ta gánh hết là sao!
Bạch Lê như ngồi trên đống lửa, vừa ngẩng đầu đã chạm ngay ánh mắt quan tâm của Tiết Quỳnh Lâu, y hỏi: “Đạo hữu nóng lắm à?”
Vừa dứt lời, một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua hành lang, khiến Bạch Lê run cầm cập, hắt hơi liên tục. Y lập tức thu tay về với vẻ áy náy, gió cũng ngừng, trang sách không còn lay động, hơi ấm từ đám đông trong đại điện lại tràn về.
“Hoá ra đạo hữu đang lạnh à.”
Là mắt ngươi mù à?
Bạch Lê hít sâu một hơi, bình tĩnh kéo tay áo y lên. Dưới ống tay rộng là một lớp bảo hộ, phần vải trắng như tuyết đã bị máu nhuộm đỏ sẫm, dính chặt vào da thịt, toàn bộ cẳng tay gần như hoại tử, trông vô cùng ghê rợn.
Đúng là thương tích do kiếm gây ra.
Xem ra nàng đoán chẳng sai chút nào.
“Bạch đạo hữu?”
Bạch Lê hoàn hồn, chạm phải ánh mắt y đang mỉm cười: “Đạo hữu nhìn gì chăm chú thế?”
Nhìn vết thương của ngươi đấy.
“Có nhìn gì đâu.” Bạch Lê đáp qua loa, nàng xoay cổ tay, lấy ra một chiếc bình sứ màu xanh đậm, bỏ vào mấy viên thuốc vào rồi bắt đầu dùng chày nghiền kỹ.
Tiết Quỳnh Lâu vừa lật sách vừa nhàn nhã trò chuyện: “Đạo hữu cũng họ Bạch à? Trùng hợp quá, ta có quen một người cũng họ này.”
Người ngươi quen thì sao? Đang thăm dò ta à?
“Vậy à? Trùng họ là chuyện thường thôi mà.” Bạch Lê ngồi thẳng lưng, cố tỏ ra thản nhiên: “Người quen đó giờ đang ở đâu?”
Tiết Quỳnh Lâu liếc nhìn nàng.
Bạch Lê nghiêm túc nói: “Nếu nàng ấy bị thương, ta tiện thể khám luôn.”
“Bạch đạo hữu quả là có tấm lòng từ mẫu, chỉ tiếc là…” Y chống khuỷu tay lên tay ghế, dáng vẻ lười biếng: “Có lẽ nàng ấy bị sói ăn mất rồi.”
Bạch Lê: “…” Quả nhiên không thể hy vọng gì vào lòng tốt của tên này.