“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”
Nàng dang hai tay, một trước một sau chắn giữa hai người đồng môn, mặt mày đau khổ: “Đánh thế này thì không đánh chết được đâu!”
Hạ Hiên: “?” Ta có thể không phải người, nhưng tỷ thật sự là chó mà.
Cuối cùng Lăng Yên Yên cũng bình tĩnh lại, nàng ấy xoa xoa gương mặt vẫn còn đỏ bừng, rồi kéo chiếc ghế nhỏ lại gần, phủi lớp bụi mỏng bám trên đó, đặt sau lưng nàng, ngượng ngùng nói: “Để cô chê cười rồi, mau ngồi đi.”
Bạch Lê nói lời cảm ơn, quay đầu nhìn sang cánh tay của Hạ Hiên, thử dò hỏi: “Ta là y tu, nếu không ngại, ta có thể bôi thuốc giúp đệ.”
“Vậy thì tốt quá rồi, chờ các sư huynh mang thuốc đến e là vết thương đã nặng hơn, Lăng Yên Yên quay đầu bảo: “Xắn tay áo lên để A Lê xem thử.”
Tên tiểu tử Hạ Hiên ban đầu còn chần chừ, ngập ngừng, đến khi bị Lăng Yên Yên đá cho một cú, mới chịu kéo tay áo lên. Quả nhiên, trên cánh tay cậu có một vết thương kéo dài từ cổ tay đến tận khuỷu tay, được băng bó sơ sài, máu vẫn đang rỉ ra từng giọt. Do còn sót lại kiếm khí nên lớp da thịt đã bị lật tung, nhìn mà rợn người.
Trong túi của Bạch Lê luôn có sẵn nhiều dược liệu, phòng khi cần đến, quả nhiên lúc này đã phát huy tác dụng.
Nàng băng bó vết thương lại bằng một nút thắt hình bướm, khiến ánh mắt Hạ Hiên nhìn nàng lập tức thay đổi, trang nghiêm nói: “Thì ra đạo hữu cũng không phải vô dụng hoàn toàn… Á!”
Lăng Yên Yên thu lại nắm đấm: “Coi chừng cái miệng.”
Hạ Hiên ôm một bụng uất ức, nước mắt lưng tròng: “Đạo hữu đúng là thần y Hoa Đà tái thế, còn hữu dụng hơn sư tỷ ta nhiều… A! Sư tỷ, vết thương rách ra rồi, nó rách toác ra rồi!”
Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của những người bị thương khác, ai nấy đều ùa đến tìm Bạch Lê xin trị thương. Tất nhiên nàng không nỡ từ chối, lọ đan dược dưỡng khí bị chia đến mức cạn đáy.
Khi Khương Biệt Hàn bưng thuốc đi vào phòng, mọi người bên trong đã sôi nổi tràn đầy sức sống như trước. Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, gãi đầu đầy nghi hoặc.
“Sư huynh đến muộn quá rồi, A Lê đã bôi thuốc cho tất cả mọi người rồi.” Lăng Yên Yên nhận công thay nàng.
“Thì ra là vậy.” Khương Biệt Hàn bước đến, nghiêm túc cúi đầu cảm tạ: “Làm phiền Bạch đạo hữu rồi. Số dược liệu đã dùng tối nay, ngày mai ta sẽ nhờ người đem đến bù lại.”
Bạch Lê sửng sốt trước thịnh tình này, cuống quýt xua tay: “Chỉ dùng một ít đan dược thôi mà, không đáng gì đâu, Khương đạo hữu khách sáo rồi.”
“Câu đó phải là ta nói mới đúng.” Hắn mỉm cười, chợt nhớ ra điều gì, bèn nói: “Phải rồi, Tiết đạo hữu cũng bị thương, có thể làm phiền cô sang chỗ huynh ấy xem thử không?”
Bạch Lê: “…”
Phải rồi, lúc ở trên xe ngựa y đã bị thương.
Nàng xoay cổ, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng quay đi, cười gượng mấy tiếng: “Ta có thể từ chối không?”
Khương Biệt Hàn ngẩn người, nghiêm túc hỏi lại: “Tại sao vậy?”
Không đợi nàng trả lời, hắn như đã vỡ lẽ, cung kính hành lễ: “Tối nay đúng là hỗn loạn, nếu có điều gì sơ suất, mong đạo hữu rộng lòng tha thứ.”
Tên thẳng nam đầu sắt nhà ngươi đang tự tưởng tượng cái gì vậy hả!
Bạch Lê ôm mặt, đầy bi ai: “Ta đùa thôi mà! Làm sao ta có thể thấy chết… khụ, thấy bị thương mà không cứu chứ.”
“Đạo hữu quả là người phóng khoáng.” Khương Biệt Hàn cười sang sảng, để lộ tám chiếc răng trắng tinh: “Nếu không phải đạo hữu là nữ tử, ta đã kết bái huynh đệ khác họ với đạo hữu rồi.”
Bạch Lê: “Không, ngươi hợp làm huynh đệ với một vị hòa thượng trọc đầu tên Lỗ Trí Thâm hơn.”
Khương Biệt Hàn: “?”