Chương 24: Con nhà người ta

Từ trước tới nay Khương Biệt Hàn luôn được xem là hình mẫu “con nhà người ta”, cuối cùng cũng được chính mình mở rộng tầm mắt một phen, thấy thế nào là con nhà người ta thật sự.

Nếu bàn về nguồn gốc, sư phụ của Khương Biệt Hàn là Đoạn Nhạc chân nhân và gia chủ họ Tiết vốn là tri kỷ kết giao từ thuở thanh niên, từng thường xuyên trao đổi thư từ riêng. Giang hồ vốn là nơi mọi chuyện đều nối liền thành mạch, bậc tiền bối đã có giao tình thì đến đời vãn bối có gặp mặt cũng dễ thành thân thiết.

“Phải rồi.” Tiết Quỳnh Lâu cắt ngang dòng hồi tưởng của hắn: “Nhắc đến đôi huynh muội kia, nếu thật sự bị Văn Hoa bắt giữa đường, có lẽ hiện giờ vẫn bị giam ở Bạch Ngọc lâu, hay là chúng ta…”

“Thôi đi, thả họ đi.” Khương Biệt Hàn lắc đầu: “Không giấu gì huynh, Trần sư bá từng định lăng trì hai người đó trước mặt Văn lão tổ. Ta không đồng ý, sư phụ và các vị sư bá cũng không đồng ý. Tội nghiệt của Văn gia có sâu đến mấy thì đôi huynh muội kia cũng là người vô tội.”

Dứt lời, hắn quay đầu hỏi ý: “Huynh thấy sao?”

Tiết Quỳnh Lâu khẽ cười: “Ta cũng thấy vậy.”

“Ta biết mà, huynh sẽ không tán thành mấy chuyện tàn nhẫn như thế.”

Tìm được sự đồng cảm, Khương Biệt Hàn nở nụ cười nhẹ nhõm.

Hai người vừa trò chuyện vừa rời khỏi nơi ấy. Khi đi ngang gốc đèn cây, ánh lửa loé lên khiến Khương Biệt Hàn hơi nheo mắt, hắn cúi đầu, vô tình nhìn thấy một vết nứt trên mặt đất.

Tiết Quỳnh Lâu dừng bước bên cạnh hắn, nhìn theo ánh mắt hắn, hỏi: “Khương đạo hữu, có chuyện gì sao?”

Khương Biệt Hàn bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ, lùi lại mấy bước, để cho hoa văn như mạng nhện lộ rõ hơn, chậm rãi nói: “Cái này là gì vậy?”

Rõ ràng vết nứt này hình thành là do bị binh khí mạnh mẽ áp xuống, lan rộng như một tấm mạng nhện dưới chân.

Tiết Quỳnh Lâu quan sát hồi lâu, ánh mắt trở nên thâm trầm, song giọng điệu lại dửng dưng: “Cái đó à, lúc ta đến đã thấy rồi… chắc là vết tích đánh nhau thôi.”



Đợt truy quét gần như sắp kết thúc, tiền sảnh đầy những người bị thương, giờ lại có thêm một người là Bạch Lê.

Hạ Hiên mặc áo cánh hạc màu xanh da trời, đang ngồi im lặng trong góc như con gà trống bị vặt lông, chẳng còn chút kiêu ngạo nhảy nhót như trước.

Bạch Lê nhìn quanh, chỗ ngồi đều kín hết bởi những người bị thương, nàng bèn rón rén ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Ái ái ái đau quá!” Chưa kịp ngồi, Hạ Hiên đã bật dậy như bật lò xo, mặt mày trắng bệch ôm tay, miệng ngậm viên dưỡng khí đan nên nói năng mơ hồ: “Tỷ đừng ngồi sát ta, đυ.ng phải vết thương rồi!”

Bạch Lê ngẩn người, không biết làm sao: “Vậy… ta đứng?”

Lăng Yên Yên búng trán sư đệ mình: “Chỉ bị đâm một nhát thôi mà, làm gì mà rêи ɾỉ như vậy! Mau, nhường chỗ cho Bạch tỷ tỷ của đệ.”

Sư tỷ đã lên tiếng, sao dám trái lời. Hạ Hiên xê người sang bên, lí nhí oán thán: “Lúc Khương Biệt Hàn bị thương, sư tỷ đâu có phản ứng thế này, đệ phải mách với sư phụ, nói sư tỷ thiên vị, cứ hướng về người ngoài hoài!”

Lăng Yên Yên bắt đầu xắn tay áo.

Hạ Hiên lập tức phóng lên cái ghế đẩu nhỏ gần đó, nhưng chiếc ghế ấy lại bị một chưởng chém nát tan.

Cậu nhanh như chớp lùi ra sau Bạch Lê, trốn như chuột, cầu cứu: “Đạo hữu, cứu mạng!”

Bạch Lê tròn mắt: “…”

Thì ra nữ chính mềm mại dịu dàng trước mặt nam chính, sau lưng có thể tay không chặt vỡ ghế sắt.

Từ bao giờ trường phái “nữ chính mềm mại” lại thâm sâu như vậy?