“Không sao rồi.” Lăng Yên Yên vỗ vai nàng: “Ta đưa cô đến tiền sảnh nghỉ ngơi, bên đó an toàn. Khương sư huynh, muội đưa nàng về trước, các huynh cứ từ từ kiểm tra.”
“Cẩn thận mọi chuyện.” Khương Biệt Hàn dặn một câu, rồi khi quay lại, sắc mặt hắn đã trở nên nghiêm trọng.
“Phía Bạch Ngọc Lâu cơ bản ổn rồi, còn lại đều là đám tôm tép. Chỉ tiếc rằng…” Hắn nhíu mày: “Bốn người theo đội của sư đệ Triệu Minh Duệ phái Thủ Dương chết bất minh giữa đường, ngay cả hai đôi huynh muội kia cũng mất tích.”
Tiết Quỳnh Lâu đứng bên một cây đèn đã sắp tắt, ánh nến vàng đổ bóng lên hàng chân mày y.
Y cúi đầu trầm ngâm: “Kỳ lạ thật. Triệu Minh Duệ đi đường quan đạo, lại có ba người đi cùng. Dù có chạm trán đệ tử họ Văn thì cũng không đến mức bị gϊếŧ sạch… sao lại…”
Nghĩ một lát, y đột nhiên ngẩng đầu: “Đúng rồi, hôm nay sao không thấy con rắn của Văn Hoa?”
Rắn?
Là con “tấc xà” tiếng xấu vang danh khắp chốn kia sao?
Khương Biệt Hàn thoáng sững người, rồi lập tức hiểu ra.
Con rắn này nổi tiếng chuyên lần theo mỹ nhân, sau mỗi lần sử dụng đều phải ngủ trong lòng chủ để hồi phục linh lực. Lúc hắn giao thủ với Văn Hoa, quả thật không hề thấy nó xuất hiện tập kích, điều đó chứng minh ông ta đã từng rời khỏi nơi này.
Nói cách khác… Lăng sư muội chạm trán ông ta, rất có khả năng là ngay sau khi ông ta sát hại Triệu Minh Duệ.
Để loại người này chạy thoát, đúng là gây khoá tứ phương. Khương Biệt Hàn không khỏi ảo não. Nếu hắn phát hiện sớm hơn, có lẽ nhóm đạo hữu Thủ Dương tông vẫn còn mạng.
“Sao vậy?”
Khương Biệt Hàn quay mặt sang chỗ khác, trong đầu nhớ đến thiếu niên thiếu nữ tàn hoa bại liễu trong căn phòng kia. hắn nén giận trong lòng, lạnh lùng nói: “Ta biết là ai rồi, chính là Văn Hoa, không sai được. Loại người tội ác tày trời như ông ta đã chết dưới kiếm của ta.”
“Chết rồi à…” Tiết Quỳnh Lâu như tiếc nuối thay: “Vậy thì chẳng hỏi được gì nữa.”
Khương Biệt Hàn nghĩ thầm, chẳng cần hỏi cũng biết, nhất định là tên biếи ŧɦái ấy ra tay.
Hắn hít sâu một hơi, buông lỏng nắm tay đang siết chặt, bất chợt nhớ ra điều gì, ngoảnh đầu nhìn thiếu niên bên cạnh: “Tiết… đạo hữu.”
Tuy hai người từng gặp nhau vài lần, nhưng vẫn chưa thân đến mức gọi nhau là huynh đệ, nên lời lẽ có phần khách sáo: “Lần này phải cảm tạ huynh đã ra tay tương trợ.”
“Khương đạo hữu khách khí rồi.” Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười nhã nhặn: “Trung Châu gặp nạn, tất nhiên Đông Vực không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu phụ thân ta có mặt ở đây, nhất định cũng sẽ làm như vậy.
Gia tộc Tiết Kim Lân ở Đông Vực vốn bị ngăn cách với Trung Châu bởi vùng biển Bạch Lãng Hải mênh mông, tựa như đảo tiên Bồng Lai biệt lập với thế gian.
Mỗi lần nhắc đến Đông Vực, người ta lại nghĩ đến vùng đất thần bí.
Khương Biệt Hàn vẫn còn nhớ lần đầu hắn gặp thiếu niên này.
Khi ấy, y phụng mệnh gia tộc chu du Trung Vực, đi ngang núi Tà Dương, tiện đường ghé thăm Thủ Dương tông. Ban đầu y không nói rõ thân phận, bị vài tên đệ tử thiển cận để mặc đứng chờ ngoài pháp trận hộ sơn hồi lâu.
Sau này hiểu lầm được hóa giải, kẻ từng cản y ở ngoài còn tưởng mình sắp gặp xui xẻo đến nơi, chuẩn bị sẵn tâm lý nhận phạt. Nhưng bất ngờ là, vị công tử thế gia này lại không hề tỏ vẻ bất mãn, ngược lại còn tự trách bản thân không nói rõ, khiến người khác hiểu lầm.
Chính sự khiêm tốn ấy, cộng thêm phong thái nho nhã, ung dung khoáng đạt của một môn sinh nho gia, đã khiến không ít người trong môn phái nảy sinh thiện cảm.
Thậm chí ngay cả những ông lão cố chấp vẫn luôn có thành kiến với đệ tử thế gia, cũng thay đổi cách nhìn, nhìn y như nhìn đứa đồ nhi ngoan ngoãn của mình.
Chưởng môn Thủ Dương tông là Trần Lễ vốn có ý kết giao với họ Tiết Đông Vực, đã tiếp đãi y như thượng khách. Tiết Quỳnh Lâu cũng không thất lễ, dâng lên mấy bản cấu trúc trận pháp quý giá mang từ nhà đi.
Mấy ngày qua lại, chủ khách đều hài lòng.