“Là cô.” Khương Biệt Hàn hơi ngây người, nhận ra Bạch Lê ngay. Dù sao thì hắn cũng chưa từng gặp người có thể bỏ chạy trong lúc nguy cấp, mặc kệ ân nhân cứu mạng như nàng.
“Là ta, là ta đây! Khương đạo hữu! Huynh đã cứu mạng ta đó!” Bạch Lê kích động đến mức suýt chút nữa muốn lao lên ôm chầm lấy hắn. Chỉ có ánh sáng chính đạo của nam chính mới có thể khiến phản diện kiêng dè ba phần!
Tiết Quỳnh Lâu dời mắt, chậm rãi nói: “Thì ra cô quen hắn.”
“Đúng vậy, chúng ta là đồng sinh cộng tử đấy!” Bạch Lê cố ý nhấn mạnh bốn chữ “đồng sinh cộng tử”.
Tên đạo đức giả này, dù có muốn gϊếŧ người diệt khẩu đi nữa, cũng không thể ra tay trước mặt nam chính chứ?
Tiết Quỳnh Lâu lặng lẽ nhìn nàng một lúc, rồi nới lỏng lực đạo ở bàn tay.
Giờ mà động đến nàng đúng là không sáng suốt. Cứ xem biểu hiện sau này của nàng ra sao rồi quyết định xử lý cũng chưa muộn.
Khương Biệt Hàn thu kiếm quang lại, xoay đầu nhìn sang, vẻ mặt hiện rõ sự vui mừng: “Tiết đạo hữu, ra là huynh ở đây. Bảo sao lúc nãy tìm mãi không thấy.” Nghe giọng điệu kia, đủ biết hai người đã quen biết từ trước.
Tiết Quỳnh Lâu điềm nhiên đứng dậy, thản nhiên nói: “Vừa nãy ta xử lý mấy kẻ lọt lưới. Tiện đường lại gặp vị đạo hữu này, nên ở lại xem thử tình hình. May mà nàng không bị thương nặng.”
Bạch Lê nhìn y bằng ánh mắt khϊếp sợ: Tên này… nói dối mà không cần soạn nháp luôn à?
“Thì ra thế.” Khương Biệt Hàn không hề sinh nghi, còn mỉm cười chân thành như đang mừng thay nàng: “Đạo hữu chạy nhanh thật, ta còn lo cô chạy lạc đến chỗ nguy hiểm. Nhưng có thể gặp được Tiết đạo hữu, đúng là trong hoạ có phúc.”
Bạch Lê: “…”
“Bạch đạo hữu!” Phía sau Khương Biệt Hàn đột nhiên xuất hiện một mảng sắc vàng nhạt tươi tắn, Lăng Yên Yên vội vàng chạy đến đỡ lấy nàng, ánh mắt mừng rỡ vì gặp lại người cùng mình trải qua hoạn nạn: “Cô đúng là ở đây thật! Làm ta sợ muốn chết, còn tưởng cô bị họ Văn bắt đi rồi! May sao người cô gặp lại là Tiết đạo hữu.”
Lăng Yên Yên cảm kích nhìn thiếu niên áo trắng: “À đúng rồi, cô chưa gặp huynh ấy nhỉ? Đây là thiếu chủ họ Tiết Kim Lân, người một nhà cả đấy. Lần này huynh ấy giúp chúng ta rất nhiều.”
Không phải! Không phải! Mau mở mắt ra mà nhìn cho kỹ bản chất thật của tên này đi!
Bạch Lê buột miệng: “Tiết…” Tên Tiết Quỳnh Lâu này là đại phản diện đó!
Ý định vạch trần vừa mới nhen nhóm, hệ thống lập tức điên cuồng hú còi trong đầu nàng: [Cảnh cáo! Yêu cầu tuân thủ tuyến cốt truyện! Nghiêm cấm phá vỡ cốt truyện!]
Đầu nàng đau nhói như muốn nứt, sắc mặt trắng bệch chỉ trong chớp mắt.
Lăng Yên Yên hốt hoảng đỡ nàng: “Cô sao vậy? Không thoải mái ở đâu à?”
“Vết thương trên trán đạo hữu… nghiêm trọng đến vậy sao?” Tiết Quỳnh Lâu hơi nghiêng đầu nhìn nàng, đúng lúc che khuất ánh nến leo lét trong phòng. Mỗi chữ y thốt ra đều chậm rãi, mang theo ý uy hϊếp khó nhận thấy, trong ánh sáng lập loè, ánh mắt y hiện rõ vẻ nguy hiểm ẩn sau lớp vỏ dịu dàng ấy.
“Không… ta không sao.” Bạch Lê ôm trán, cố chống lại cơn đau buốt xé ruột xé gan.
Đôi mắt sâu thẳm của Tiết Quỳnh Lâu vẫn dừng trên người nàng, giọng điệu ôn hòa nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực: “Vừa rồi đạo hữu muốn nói gì?”
Bạch Lê nhắm mắt nói dối: “Ta muốn nói… Tiết đạo hữu đúng là người tốt! Nếu không gặp được huynh, chắc chắn ta đã mất mạng rồi!”
Cái đồ ác nhân thất đức nhà ngươi, gặp phải ngươi là ta xài hết sạch vận may cả đời ăn trứng đôi rồi đó!
Thiếu niên hơi ngẩn ra, rồi nở nụ cười nho nhã: “Cũng chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến.”
Da ngươi phải dày đến mức nào mới nói được câu đó hả?